Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ một con sông xanh ngát, có một chú gà trống và một cô gà mái. Bên cạnh những cánh đồng vàng ruộm và những luống rau xanh tươi, hai người bạn này đã quyết định sẽ rời xa ngôi làng quen thuộc và bắt đầu cuộc hành trình khám phá thế giới.
Chú gà trống, với bộ lông sáng màu và những chiếc lông đuôi rực rỡ, đã rất tận tâm làm một chiếc xe thật đẹp. Bánh xe được sơn màu đỏ tươi thắm và được kéo bởi bốn chú chuột nhỏ nhắn, tinh nghịch. Cô gà mái xinh đẹp, với những chiếc lông mềm mại như mây trời, ngồi bên cạnh gà trống, ánh mắt đầy háo hức và mong chờ những điều mới lạ. Họ hăm hở lên đường, nắm chặt ước mơ khám phá thế giới.
Đi được một lúc, họ gặp một con mèo lớn, lông xù lạp xạp và đôi mắt tỏa sáng như những viên ngọc. Mèo hỏi với giọng điềm đạm:
– Các bạn đi đâu đó?
Gà trống không chút do dự mà trả lời:
– Chúng tôi chẳng đi đâu xa. Chúng tôi định đến thăm nhà ông anh.
Mèo, với tính tò mò không thể ngừng lại, nói:
– Thế thì cho tôi đi với nhé!
Gà trống cười vui vẻ:
– Cứ tự nhiên, mời anh bạn lên ngồi phía sau, kẻo ngồi đằng trước mà té thì không hay đâu. Nhưng anh lưu ý nhé, bánh xe đã đỏ, đừng bôi thêm vào!
Chiếc xe khởi động, bốn chú chuột chạy nhanh nhẹn trên con đường đầy bụi. Hành trình vui vẻ của họ tràn ngập tiếng cười, tiếng rộn ràng hòa với gió.
Bất ngờ gặp một hòn đá cối xay nằm lăn lóc bên đường, rồi quả trứng trắng muốt, đến cả một chiếc vịt, kim gài đầu, còn có cả chiếc kim khâu đều mong muốn tham gia hành trình này. Thế là, tất cả cùng nhau lên xe, tạo thành một đoàn hội bạn đồng hành kỳ quặc nhưng vui vẻ.
Khi họ cuối cùng cũng tới nhà ông Korb, thật không may ông lại không có nhà. Thay vì thất vọng, bốn chú chuột kéo chiếc xe vào nhà kho để trú mưa, trong khi gà trống và gà mái bay lên xà nhà. Mèo nằm dài cạnh lò sưởi, vịt thì nghịch ngợm đậu sà ngang bắc trên miệng giếng nước. Quả trứng cuộn tròn trong một chiếc khăn mềm mại, còn kim gài đầu thì lén lút ẩn náu trong đệm ghế, trong khi kim khâu trốn trong chiếc gối êm ái.
Một thời gian sau, ông Korb trở về nhà. Vừa đặt chân vào, ông đã tìm đến lò để nhóm lửa sưởi ấm. Nhưng ngay lập tức, mèo đã ném một ít tro vào mặt ông, khiến ông giật mình, mặt mày lấm lem. Ông hoảng hốt chạy xuống bếp để lau sạch mặt, thì bị vịt phun nước vào, làm chẳng khác gì một màn tấu hài.
Ông cố gắng dùng chiếc khăn để lau mặt, chợt bỗng một quả trứng lăn xuống va vào trán vỡ làm đôi. Lòng trứng dính đầy mặt, đến nỗi ông không mở mắt ra được. Gà trống và gà mái nhìn nhau, nở một nụ cười, cảm thấy có chút thương xót cho số phận của ông Korb.
Khi ông muốn ngồi nghỉ, vừa đặt đít lên ghế liền bị kim gài đầu đâm cho chói tai. Nổi cáu, ông lăn ra giường để nghỉ, nhưng vừa mới đặt lưng xuống gối thì kim khâu đã đâm vào. Cơn đau khiến ông la toáng lên, chạy như điên ra phía cửa.
Không may cho ông, cối đá lăn xuống và rơi đúng vào người ông, khiến ông Korb gục ngã ngay tại chỗ.
Phần lớn cư dân trong khu vườn đã chứng kiến tất cả những điều này, họ hiểu rằng ông Korb thật sự không phải là một người tốt. Những điều xảy ra đã dạy cho mọi người một bài học quý giá về sự nhân ái và lòng tốt. Cuộc sống không chỉ cần vật chất, mà còn phải sống có ích và hòa nhã với những người xung quanh.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com