Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ ven dòng sông trong xanh, có một chàng trai trẻ tuổi làm nghề đánh cá. Chàng tên là Nam, sở hữu một giọng hát ngọt ngào như tiếng chim hót buổi bình minh. Cuộc sống của Nam rất giản dị, với tài sản chỉ là một chiếc thuyền nhỏ bằng gỗ và một túp lều mộc mạc. Mỗi sáng, với ánh mặt trời le lói chiếu rọi trên mặt nước, Nam cùng cha chèo thuyền ra giữa dòng sông, buông câu thả lưới, hy vọng kiếm được những con cá tươi ngon cho bữa cơm.
Trong khi lưới cá trải rộng trên mặt nước, tiếng hát của Nam như những làn sóng vang vọng khắp nơi, khiến lòng người xao động. Tiếng hát ấy thu hút không chỉ những người dân trong làng mà còn chạm đến trái tim của một nàng công chúa xinh đẹp ở thủy phủ. Nàng thường cải trang thành cá, lượn lờ quanh chiếc thuyền, để được lắng nghe giọng hát trầm bổng ấy.
Một ngày nọ, khi đang chìm đắm trong tiếng hát, nàng công chúa không may sa vào lưới cá. Nghe tiếng động, cha của Nam mừng rỡ kéo lưới lên, nhưng khi nhìn thấy một con cá lạ mang màu sắc rực rỡ, ông quyết định giữ lại trong thuyền để cho chú con mình. Ông không hề biết rằng đó chính là nàng công chúa mà Nam đã làm say đắm.
Khi bị giam trong lòng thuyền, nàng công chúa cảm thấy đói lả. Nhưng sau đó, nhờ một đĩa cơm rơi vãi từ tay Nam, nàng đã có bữa ăn ngon lành, và từ đây, nàng đã được Nam chăm sóc như một người bạn thân thiết. Nam thường ngắm nhìn nàng, cùng nàng trò chuyện bằng những ánh mắt trìu mến.
Thời gian trôi qua, một ngày nọ, trong lúc đang vui mừng nhìn cá, Nam vô tình làm rơi nàng công chúa xuống sông. Nàng, với sức mạnh thần kỳ của mình, lập tức trở về thủy phủ. Sự chia ly khiến lòng chàng trôi dạt trong nỗi tiếc nuối. Mỗi buổi sáng, Nam lại đứng bên bờ sông, nhìn những làn sóng cuốn đi, trái tim chất đầy những kỷ niệm ngọt ngào.
Đối với nàng công chúa, cuộc sống nơi thủy phủ giờ đây trở nên u ám. Nàng ngậm ngùi nhớ lại giọng hát dịu dàng của Nam và những khoảnh khắc hạnh phúc bên nhau. Thấy con gái suy sụp, nhà vua, cha nàng, hạ lệnh canh giữ chặt chẽ hơn nữa. Nhưng tình yêu của nàng không thể chôn vùi, nàng quyết định thú nhận với cha về mối tình bí mật. Nghe được điều này, nhà vua tức giận, nhưng trong thâm tâm ông cũng hiểu rằng tình yêu không thể ngăn cấm.
Ba năm trôi qua… Nam vẫn là chàng đánh cá năm nào, nhưng cha chàng đã qua đời. Chàng sống một mình trong túp lều bên bờ sông, khung cảnh thiên nhiên xung quanh vẫn đẹp như mơ. Chàng thường hát, khúc ca của một trái tim đơn độc nhưng luôn hướng về người yêu.
Một hôm, khi đang bắt cá, một con cá mang vảy đỏ lấp lánh nhảy lên thuyền. Nhìn vào đôi mắt ngọc ngà của nàng, chàng không cưỡng nổi mà hỏi:
– Nàng là ai?
Nàng cười tươi, lấp lánh ánh hào quang:
– Thiếp là công chúa năm xưa, người mà chàng đã chăm sóc!
Rồi nàng kể cho Nam nghe mọi chuyện xảy ra nơi thủy phủ. Tình yêu và nỗi nhớ khiến nàng không thể quên được giọng hát đầy tình cảm của chàng. Nàng tha thiết cầu xin:
– Xin chàng hãy cho thiếp sống bên chàng, để được nghe tiếng hát mỗi ngày.
Nam, mừng rỡ, đồng ý ngay lập tức. Và từ ngày ấy, họ trở thành vợ chồng, sống bên nhau hạnh phúc. Chàng hát nhiều hơn, nhằm tôn vinh tình yêu chân thành mà hai người đã cùng vượt qua bao thử thách. Sự hòa quyện giữa cuộc sống trần gian và thế giới thủy phủ đã tạo nên một câu chuyện tình đẹp, và những khúc ca của Nam được vang vọng khắp miền quê, như một món quà tặng cho tình yêu đích thực.
Mỗi khi mọi người nghe được câu hát:
Họ đều cảm nhận được một thông điệp thấm thía rằng tình yêu chân thành có thể vượt qua mọi rào cản và đau khổ, không chỉ mang lại hạnh phúc cho chính mình mà còn thắp sáng trái tim của những người xung quanh.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.