Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm bên cạnh dòng sông xanh biếc, có hai vợ chồng nông dân chân chất sinh được hai người con trai. Người anh lớn tên là Khải, mang trong mình tính tham lam và lười biếng, còn người em tên là Lâm, hiền lành, chăm chỉ và luôn biết yêu thương, giúp đỡ mọi người.
Khi cha mẹ còn sống, Khải chỉ biết hưởng thụ cuộc sống nhàn rỗi, phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ. Sau khi cha mẹ qua đời, anh ta lại tiếp tục sống dựa dẫm vào Lâm. Dù cho cuộc sống ngày càng khó khăn, Khải vẫn chỉ biết rong chơi, rượu chè cờ bạc, và thậm chí còn bán cả ngôi nhà tranh mà cha mẹ để lại để thỏa mãn cơn thèm khát của bản thân. Cuối cùng, khi không còn chỗ để ở, hai anh em đành phải chia tay nhau.
Khải, vốn không biết làm gì ngoài ăn xin, lang thang khắp nơi để xin cơm ăn, trong khi đó, Lâm lại may mắn hơn khi được cha để lại một chiếc cần câu. Mỗi sáng, anh ra dòng sông, mặc cho nắng mưa, kiên trì làm việc. Nhờ tinh thần bền bỉ và khả năng tiết kiệm, Lâm đã nhanh chóng dành dụm đủ tiền để chuộc lại căn nhà cha mẹ từng để lại.
Để giúp anh trai, Lâm đã mời Khải về sống cùng mình. Dẫu được sống trong tình thương và sự quan tâm, Khải vẫn không chịu thay đổi. Một buổi chiều, sau một ngày long ngóng bên bờ sông mà không câu được con cá nào, Lâm quyết định thử vận may ở một góc khuất của dòng sông. Khi anh kéo chiếc vó lên, không phải là cá mà là một nàng tiên xinh đẹp, lấp lánh như ánh sao.
Nàng tiên kể cho Lâm nghe về câu chuyện của mình. Cô là một tiên nữ từ trên trời xuống tắm gội, nhưng bất ngờ bị con trai của vua thủy tề bắt cóc. Giờ đây, nhờ Lâm, nàng mới được tự do. Để đền đáp, nàng đã ban tặng cho Lâm bảy điều ước cùng với chỉ dẫn rằng:
“Nếu chàng muốn ai được điều ước, chỉ cần đặt tay lên đầu người đó.”
Nói xong, nàng tiên đặt tay lên đầu Lâm bảy lần rồi biến mất. Về đến nhà, Lâm kể lại mọi chuyện cho Khải nghe. Trước sự hào hứng của Khải, Lâm đồng ý cho anh bốn điều ước. Trong niềm khao khát, Khải ước ngay một tòa lâu đài lộng lẫy, nơi mà ánh nắng chiếu rọi ánh vàng lung linh. Khi điều ước được thực hiện, Khải đi lang thang trong lâu đài đầy vàng bạc châu báu mà không nhận ra rằng cuộc sống thực sự không chỉ là sự xa hoa.
Ngược lại với tham vọng của Khải, Lâm chỉ mong muốn có một ngôi nhà vững chãi và một mảnh ruộng tốt để cày cấy. Điều ước cuối cùng, anh để dành cho tương lai.
Thời gian trôi qua, Lâm không ngừng làm việc từ sáng tới tối, từ đồng áng đến câu cá bên dòng sông. Thế nhưng, Khải từ khi trở nên giàu có lại trở nên kiêu ngạo, xa lánh mọi người, thậm chí còn dùng điều ước thứ hai để xua đuổi hàng xóm. Dần dà, anh ta sống trong cô độc, không ai muốn tới gần. Những lúc buồn tủi, anh ta lại ước có một cuộc sống mới, nhưng cuộc sống không như mơ.
Một ngày kia, Khải ước mình được lên cung trăng để chơi cùng chị Hằng, chú Cuội. Dù mê mẩn những câu chuyện trên trăng, anh không biết rằng cuộc sống trên đó cũng không đơn giản. Khi đến nơi, Khải được chú Cuội đưa cho một cái rìu và nói:
“Muốn có cơm, phải bổ củi.”
Khải đã cố gắng hết sức, nhưng cho dù có mệt mỏi đến đâu, anh vẫn không thể có được miếng cơm như ý. Những câu nói chế nhạo của Cuội khiến anh càng cảm thấy chán chường.
Quyết định rời khỏi nơi chốn ấy, anh lại ước đến xứ sở Mặt trời. Nhưng chưa kịp cảm nhận cái nóng, anh đã nhảy xuống mặt đất và gặp lại dòng sông nơi Lâm thường câu cá. Nhưng không may, anh đã kết thúc cuộc sống trong cô đơn.
Khi Lâm nhận tin, anh không thể tin vào mắt mình. Dù sao đi nữa, với tình thương dành cho anh trai, Lâm đã dùng điều ước cuối cùng để hồi sinh Khải. Khải, sau phút giây lâm nguy, đã tỉnh dậy và sống một cuộc đời mới, chăm chỉ và cần mẫn bên em trai.
Hai anh em không chỉ xây dựng lại cuộc sống mà còn giúp đỡ người khác. Họ học hỏi cách trồng nhiều giống cây mới, biến cánh đồng của mình thành một mảnh đất màu mỡ, trồng lúa gạo thơm ngon. Cuộc sống của họ dần trở nên sung túc, và cả hai đều tìm được những người bạn đời xinh đẹp, nết na.
Hạnh phúc của hai anh em dạy cho mọi người một bài học: sự thịnh vượng chỉ thật sự có giá trị khi đi kèm với lòng biết ơn, sự khiêm nhường và lòng yêu thương.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.







