Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có một hoàng hậu xinh đẹp, nhân hậu. Trong lâu đài tráng lệ của bà, ánh sáng mặt trời chiếu rọi qua những ô cửa kính nhuộm màu sắc rực rỡ như cầu vồng, tỏa ra khắp nơi một không khí ấm áp và bình yên. Hoàng hậu có một cô con gái nhỏ, với làn da như sứ và đôi mắt trong veo như hồ nước mùa thu, nhưng điều đáng buồn là cô bé lại rất ương bướng, tính tình nóng nảy. Mặc dù được nâng niu trong vòng tay của mẹ, cô công chúa vẫn thường xuyên khóc lóc, la hét khi không có được những gì mình muốn.
Một ngày nọ, khi nhìn thấy đàn quạ bay lượn trong bầu trời xanh thăm thẳm bên ngoài cửa sổ cổ kính, hoàng hậu chế nhạo rằng:
– Biết đâu con chẳng hóa thành quạ rồi bay đi, mẹ mới có thể yên lòng.
Ngay khi bà vừa dứt lời, một phép thuật kỳ diệu đã xảy ra. Cô công chúa bỗng dưng biến thành một con quạ, đôi cánh đen tuyền vỗ vỗ và bay vút ra ngoài cửa sổ, thẳng vào rừng sâu thăm thẳm, nơi mà vua và hoàng hậu không còn hay biết gì về số phận của con gái.
Thời gian trôi qua, không ai biết đến sự biến mất của công chúa cho đến một ngày, một người đàn ông mạo hiểm bước vào rừng. Khi nghe thấy tiếng kêu quạ rối rít, anh ta hí hửng đi theo âm thanh đó, với hy vọng sẽ tìm thấy điều thú vị. Khi tới nơi, anh thấy con quạ nói:
– Tôi từng là công chúa, nhưng giờ đây bị biến thành quạ. Nếu chàng muốn giúp tôi, hãy nghe lời tôi.
Người đàn ông bối rối hỏi:
– Tôi phải làm gì để giải cứu nàng?
Quạ chỉ dẫn:
– Hãy tiến sâu vào rừng, ở đó có một căn nhà cũ. Một bà lão sống trong đó sẽ mời chàng ăn uống, nhưng hãy nhớ đừng ăn nhé! Nếu không, chàng sẽ ngủ quên và không kịp cứu tôi. Hãy đứng trong cái hố sau nhà chờ tôi. Mỗi ngày vào lúc hai giờ chiều, tôi sẽ đi xe qua đó, nhưng nếu chàng lỡ ngủ thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.
Chàng trai gật đầu, hứa sẽ làm theo. Tuy nhiên, quạ lại lo lắng:
– Nhưng tôi biết chàng sẽ không giữ lời, chàng sẽ nhận đồ ăn của bà lão.
Và rồi, khi người đàn ông bước vào trong căn nhà, bà lão nhìn thấy chàng và nói:
– Ôi chao, chàng trông có vẻ mệt mỏi, hãy ăn uống cho giảm bớt kén cựa đi nào!
Chàng trai đáp:
– Không, tôi không muốn ăn uống gì cả.
Bà lão không bỏ cuộc, tiếp tục cố nài nỉ:
– Vậy thì ít nhất hãy uống một chút cho đỡ khát.
Thấy bà lão cứ khăng khăng, chàng cuối cùng đã uống một ngụm. Đến hai giờ chiều, chàng ra vườn, đứng trong cái hố, nhưng cơn buồn ngủ ập đến khiến chàng không cưỡng lại nổi. Chàng thiếp đi lúc nào không hay, cho đến khi quạ đến thì đã muộn màng.
Ngày thứ hai, chàng làm đúng như lời dặn, nhưng cơn buồn ngủ lại quay về. Rồi đến ngày thứ ba, khi chàng không còn sức chống cự trước thức ăn và thức uống, lại một lần nữa chàng ngủ quên trong hố.
Quạ, khi đang trên chiếc xe do bốn con ngựa đen kéo, nhìn thấy chàng trai đang say ngủ thì trái tim nàng quặn lại nỗi buồn. Nàng không còn hy vọng vào việc giải cứu.
Giữa lúc tuyệt vọng, quạ quyết định rút nhẫn mà nàng đeo để tượng trưng cho tình yêu và tâm tư gởi gắm đến chàng. Nàng để lại bức thư viết vội:
– Chàng không có khả năng cứu tôi nơi đây. Nếu chàng còn muốn tiếp tục, hãy đến lâu đài vàng Stromberg. Chỉ riêng chàng mới có thể giải thoát cho tôi.
Sau khi hoàn tất, quạ vội vã lên xe chạy đến lâu đài vàng. Khi chàng trai thức dậy, nhận ra mình đã bỏ lỡ cơ hội, một nỗi buồn và nuối tiếc tràn ngập trong lòng. Chàng nhìn quanh, thấy đống đồ lạ lùng và bức thư từ quạ, và quyết định lên đường tìm đến lâu đài vàng Stromberg.
Nhưng, giữa rừng sâu hun hút, chàng đã lạc lối suốt hai tuần, kiếm tìm con đường ra ngoài. Bước chân mệt mỏi, chàng ngồi tựa vào một gốc cây trong đêm tối. Nghe thấy âm thanh lạ, chàng dừng lại, chăm chú nghe và nhìn thấy ánh đèn lấp lánh từ xa. Nghĩ rằng có thể đó sẽ là hy vọng cứu rỗi, chàng tiến về phía đó.
Đến nơi, chàng bắt gặp một người khổng lồ đứng trước cửa nhà. Với sự khiếp sợ, chàng nghĩ:
– Nếu hắn phát hiện ra mình, chắc chắn cuộc đời mình sẽ chấm dứt.
Nhưng không còn cách nào khác, chàng quyết định liều lĩnh tiến lên. Người khổng lồ thấy chàng và nói:
– Chà, mi đến đúng lúc, ta vừa đói bụng. Mi sẽ là bữa tối của ta.
Chàng đáp lại, giọng kiên quyết:
– Tôi không để mi nuốt chửng đâu! Nhưng nếu mi đói, tôi có thể giúp mi no bụng.
Người khổng lồ ngạc nhiên hỏi:
– Thật sao? Nếu là vậy, thì hãy cho ta biết!
Chàng lấy ra bánh mì, rượu, thịt, tự động biến thành bữa tiệc không giới hạn. Người khổng lồ dường như quên luôn sự đói khát, ngồi ăn cho đến khi thoả mãn.
Sau bữa ăn, chàng thốt lên:
– Này bạn, lâu đài vàng Stromberg ở đâu?
Người khổng lồ lôi bản đồ ra, nhưng không tìm thấy. Cuối cùng, để lại cho chàng lời khuyên, hắn cắp chàng đi gần đến nơi và thúc giục chàng tiếp tục đi.
Chàng trai cuối cùng cũng tìm được lâu đài, nhưng đứng giữa núi thủy tinh trơn trượt, bước lên không dễ chút nào. Khi nhìn thấy nàng qua cửa sổ, tim chàng như muốn vỡ ra vì hạnh phúc nhưng không biết cách tiếp cận.
Chàng lại dùng thời gian, một năm để âm thầm quan sát nàng, luôn mòn mỏi và chờ đợi một cơ hội. Rồi một ngày, chàng thấy ba tên cướp đang đánh nhau và không ngần ngại lớn tiếng kêu gọi họ dừng tay. Lời la của chàng khiến chúng ngỡ ngàng nhưng rồi lại đánh nhau tiếp.
Chàng tìm cách gần gũi ba tên cướp, khi nghe một gã kể về chiếc gậy thần, chiếc áo tàng hình và con ngựa thần kỳ của hắn. Làm quen, chàng đề nghị trao đổi:
– Tôi không có tiền, nhưng tôi có sức mạnh. Hãy cho tôi kiểm tra những thứ này.
Chúng đồng ý và ngay lập tức chàng mặc chiếc áo và biến thành người tàng hình. Với chiếc gậy, chàng đuổi đánh ba gã cướp. Hơn nữa, chàng liền cưỡi con ngựa thần, lên núi thủy tinh.
Trong lòng hồi hộp, chàng gõ những nhát mạnh vào cánh cổng lâu đài, cánh cổng mở ra. Bên trong lâu đài, chàng thấy nàng ngồi bên chiếc ly vàng lấp lánh. Thật bất ngờ, nhìn thấy chiếc nhẫn của nàng, chàng ném nó vào trong ly.
Tiếng vang làm nàng chú ý. Nàng vui mừng kêu lên:
– Đúng là nhẫn của mình! Người giải cứu mình đang ở đâu?
Tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy chàng. Trong khi chàng đã rời đi, chạy ra ngoài, cởi bỏ lớp áo tàng hình và ôm chầm lấy nàng, khi thấy nàng chạy ra đón. Họ hòa quyện trong vòng tay, ánh mắt sáng bừng hạnh phúc.
Nàng nói trong niềm vui sướng:
– Cuối cùng thì chàng đã giải cứu em rồi. Ngày mai, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ!
Câu chuyện kết thúc nhưng trong lòng mỗi người, một bài học vững chắc đã được lưu giữ: tình yêu, kiên nhẫn và sự quyết tâm có thể vượt qua mọi thử thách.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com