Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt, có một bác nông dân phúc hậu. Ông sống cùng với đứa con trai nhỏ xíu của mình, bé chỉ bằng ngón tay cái, mà bao năm chẳng lớn lên chút nào. Bác nông dân, với khuôn mặt khắc khổ nhưng đầy yêu thương, hàng ngày làm lụng vất vả để nuôi dưỡng đứa con tí hon mà ông gọi là Tí Hon.
Một buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, bác nông dân chuẩn bị ra đồng cày. Tí Hon, với đôi mắt sáng ngời và giọng nói trong trẻo, nài nỉ:
– Bố ơi, cho con đi cùng với bố nhé!
Bác nông dân đáp, giọng ngập ngừng:
– Con à, ra đồng không phải là chỗ của con đâu. Con chỉ là một đứa trẻ nhỏ bé, ở nhà sẽ an toàn hơn. Ra ngoài có thể lạc mất, bố không yên tâm.
Tí Hon nghe thấy vậy thì lăn ra khóc. Vì không muốn thấy con khóc, bác nông dân quyết định cho Tí Hon vào túi áo để mang theo. Đến ruộng, bác nhẹ nhàng đặt Tí Hon ngồi trên một luống đất mới cày. Chưa kịp mỉm cười vui vẻ, thì từ phía núi bên kia, một người khổng lồ thúc giục bước chân nặng nề tới gần.
Bác nông dân hoảng hốt, quay lại nói với con:
– Con nhìn kìa, có con quái vật khổng lồ đến bắt con đấy!
Tí Hon chợt thấy một bóng hình lớn đang từ từ tiến lại phía mình. Chỉ trong chốc lát, người khổng lồ dùng hai ngón tay nhấc Tí Hon lên và lẳng lặng mang đi, để lại bác nông dân đứng lặng, tim đập thình thịch, tự nhủ có lẽ mình sẽ không bao giờ gặp lại con.
Người khổng lồ mang Tí Hon về nhà, nơi mà thức ăn đầy ắp và cuộc sống tràn ngập sự kỳ diệu. Tí Hon lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một mạnh mẽ hơn khi ông khổng lồ chăm sóc nó. Hai năm trôi qua, ông khổng lồ nghĩ rằng đã đến lúc thử sức mạnh của Tí Hon. Ông ra lệnh:
– Hãy nhổ cho ta một cái cọc nào!
Tí Hon giờ đã lớn, vận sức nhổ một cây cổ thụ không chút khó khăn, nhưng người khổng lồ vẫn chưa hài lòng:
– Ồ, nó cần phải khỏe hơn nữa.
Ông lại tiếp tục nuôi dưỡng Tí Hon thêm hai năm nữa. Cuối cùng, sau hai năm nữa, ông mang Tí Hon vào rừng và nói:
– Bây giờ, hãy nhổ cho ta một cái cọc thật to!
Tí Hon bày tỏ sức mạnh khổng lồ của mình và nhổ bệ cây sồi lớn như không có gì. Người khổng lồ trông thấy không khỏi tán thưởng.
– Tốt lắm, con đã xứng đáng với khả năng của mình rồi!
Ông dẫn Tí Hon trở lại đồng ruộng nơi cha nó đang làm việc. Tí Hon tiến lại gần, tự hào nói:
– Bố ơi, con đây, con đã lớn lên nhiều rồi!
Bác nông dân, nhìn thấy cậu con trai khổng lồ, hoảng sợ nói:
– Không, không thể nào! Con không phải là con tôi. Con tôi chỉ là một đứa trẻ nhỏ xíu mà thôi!
Tí Hon kiên quyết:
– Chính con là con trai của bố! Con đã học cày cực kỳ giỏi!
Nhưng bác nông dân vẫn không nhận ra:
– Không, không! Anh không thể là con trai tôi. Anh làm ơn đi khỏi đây!
Ông nông dân sợ hãi trước hình dáng cường tráng của Tí Hon, lùi lại đứng bên cạnh, trong khi cậu khổng lồ cầm cày như một người khổng lồ, cày chui xuống đất như thể là làm một trò chơi.
– Bố ơi, đừng lo! Nếu con cày, đến lúc đó bố có việc gì, con sẽ thay bố!
Bác nông dân không còn biết nói gì, chỉ đành quay về nhà để chuẩn bị bữa ăn cho con. Tí Hon cày xong một lúc đã làm hai thửa ruộng lớn, sau đó lại vào rừng, nhổ hai cây sồi mà nâng lên giống như nhấc những cọng cỏ.
Khi Tí Hon trở về, mẹ cậu vẫn chưa nhận ra con, hỏi:
– Ai đó to lớn thế này?
Bác nông dân thở dài:
– Đứa này là con trai của tôi.
Mẹ Tí Hon lắc đầu như không tin:
– Không thể nào! Con trai của chúng ta trước kia chỉ bằng ngón tay cái, làm gì có chuyện lớn đến như vậy?
Cuối cùng, bà không kiêng nể nữa, nói lớn:
– Anh đi đi! Chúng tôi không nhận anh đâu!
Tí Hon chỉ im lặng, vào trong chuồng cho ngựa ăn, rồi bước vào nhà.
– Mẹ ơi, con đói lắm! Món ăn đã chuẩn bị xong chưa mẹ?
Mẹ bảo:
– Đã xong rồi!
Bà dọn ra một mâm lớn đầy thức ăn, đủ để một qua nhiều ngày mới ăn hết. Tí Hon ăn hết sạch mà vẫn cảm thấy đói.
– Mẹ ơi, con cần thêm nhiều thức ăn nữa!
Bà mẹ đáng thương lại phải chuẩn bị nồi lớn nhất, với thức ăn nhiều vô kể.
– Nếu con còn đói, mẹ sẽ nấu thêm cho con!
Tí Hon cảm thấy ngập tràn tình yêu thương của mẹ, nhưng cậu cũng biết rằng mình không thể ở lại mãi.
– Bố ơi, con cần một thanh sắt thật cứng, con muốn ra thế giới bên ngoài, khám phá mọi thứ!
Bác nông dân gật đầu, quyết định mang ngựa đến lò rèn để mua cho con trai mình một thanh sắt thật lớn. Nhưng bất kể ông cố gắng đến đâu, Tí Hon vẫn có thể bẻ gãy thanh sắt. Sau vô số lần, cậu đã được nhiều thử thách và cuối cùng quyết định ra đi tìm kiếm cuộc phiêu lưu.
Tí Hon tiến đến một làng nọ, nơi có một thợ rèn nổi tiếng với cái tính keo kiệt. Cậu đề nghị làm việc mà không lấy tiền lương, chỉ xin thợ rèn kéo theo đôi búa trong tay. Khi cậu làm việc, sự mạnh mẽ của cậu đã khiến thợ rèn hoảng sợ, nhưng không thể phủ nhận tài năng của cậu.
Không lâu sau, hoặc là do ghen ghét, hoặc là do lo sợ, người dân trong làng tìm cách loại bỏ Tí Hon. Họ phải chịu những hậu quả khôn lường nếu dám thử thách sức mạnh của cậu, nhưng cuối cùng, chính nhờ sự ngu dốt của họ mà Tí Hon đã vượt qua mọi trở ngại.
Thông qua mọi thử thách, Tí Hon không ngừng chứng minh bản thân và cuối cùng, cậu đã trở thành một người hùng. Câu chuyện của cậu là một bài học về sự kiên trì và lòng tự tin, rằng dù nhỏ bé hay yếu đuối, nếu biết nỗ lực và quyết tâm, bất kỳ ai cũng có thể vượt qua khó khăn và trở thành vĩ đại.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com