Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt và những ngọn đồi nhấp nhô, có một đôi vợ chồng nông dân hiền khô sống bên nhau trong căn nhà gỗ đơn sơ, giản dị. Họ chăm chỉ làm việc suốt ngày để kiếm sống, nhưng lòng họ luôn tràn ngập những giấc mơ tốt đẹp và những niềm hy vọng giản đơn.
Cha xứ của thôn này, một người đàn ông có hệ thống nơron rất nhạy bén và tâm hồn đầy khao khát, đã để ý đến vợ của người nông dân. Một ngày nọ, khi ánh nắng mặt trời chiếu sáng rực rỡ, cha xứ đã tìm cách tiếp cận người phụ nữ ấy với ý định tạo ra một cuộc vui trong cuộc sống bình dị của họ.
– Này, chị yêu quý, – ông ta bắt đầu, giọng nói lả lướt như gió. – Tôi vừa nảy sinh ra một kế hoạch tuyệt vời, để chúng ta có thể tưởng tượng mình đang ở trong một thế giới huyền diệu, chỉ có hai chúng ta. Thứ tư tới, chị hãy giả bộ ốm nặng, hãy ở trên giường và thể hiện nỗi đau đớn của mình đến mức mà tất cả mọi người sẽ thương xót. Tôi sẽ đứng trên bục giảng vào ngày chủ nhật, nói với mọi người về phép màu, rằng nếu ai có người thân bệnh tật, họ hãy tới núi Gõckerli khu vực Wãlisch, mang theo một túi lá nguyệt quế và một đồng tiền Kreuzer, thì bệnh tật sẽ nhanh chóng tan biến.
Người vợ thoáng rùng mình nhưng trong sâu thẳm, hình như cô cũng phấn khích với ý tưởng này, cô gật đầu:
– Tôi cam kết sẽ làm như vậy!
Thời gian trôi qua, tới thứ tư, cô nông dân nằm dài trên giường, rên rỉ như thể cơn đau như kim châm đang dày vò cô không ngừng. Người chồng hoảng hốt, áp thuốc, đắp chăn cho vợ để mong làm dịu cơn đau, nhưng sức khỏe của cô không hề cải thiện.
Đến ngày chủ nhật, cô vợ ngước nhìn chồng, nước mắt lưng tròng:
– Ôi, tôi cảm thấy như mình chỉ còn một bước nữa là rời bỏ thế giới này. Nhưng trước khi ra đi, tôi khát khao được nghe cha xứ giảng đạo một lần cuối cùng.
Người chồng, đôi mắt tràn đầy lo âu, ôm vợ vào lòng:
– Không, đừng vội. Nếu em cố gắng đứng dậy, bệnh tình sẽ càng nặng hơn. Để anh đi nghe giảng, anh sẽ ghi nhớ những gì cha xứ nói để kể lại cho em sau.
Cô vợ đáp lại:
– Ừ, như vậy cũng tốt. Anh hãy nghe thật kỹ, và nhớ kể lại cho tôi.
Người chồng, lòng đầy trăn trở, vội vã đi đến nhà thờ, nơi mà ánh sáng mặt trời chiếu rọi qua những ô cửa kính, tạo ra những sắc màu lung linh trên sàn nhà.
Sau buổi giảng, một cảm giác vui mừng tràn ngập trong tim người nông dân khi cha xứ nhấn mạnh rằng, bất kỳ ai đang đau ốm cũng chỉ cần đi hành hương tới núi Gõckerli, mang theo một túi lá nguyệt quế và một đồng tiền, thì bệnh tật sẽ tan biến.
Quá hào hứng, ông nông dân chạy ngay tới gặp cha xứ, trao tặng cái túi lá và đồng tiền Kreuzer, rồi lòng đầy hân hoan nhanh chóng trở về nhà.
– Ôi, vợ yêu của tôi! – ông kêu lên, giọng nói như tràn nắng. – Hôm nay cha xứ nói rằng, nếu ai có người nào đau yếu cần phải đi hành hương tới núi Gõckerli, mang theo túi lá và đồng xu, để mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Chúng ta sẽ lại cùng nhau tận hưởng cuộc sống!
Ngay lúc này, người nông dân vội vã lên đường. Thế nhưng, tận sâu trong nhà, vợ của anh đã nhanh chóng đứng dậy, trong lòng phơi phới niềm vui, và cha xứ lập tức ra khỏi nhà như thần thánh ghé thăm.
Bên ngoài, người nông dân tràn đầy quyết tâm nhưng không biết rằng kế hoạch của cha xứ đã thành công. Trên đường đi, anh gặp một người bán trứng gà, dừng lại và hỏi:
– Chào bạn, làm gì mà trông có vẻ vội vã vậy?
Người bán trứng đáp, thoáng vẻ nghi ngờ:
– Ôi, bạn thân mến, vợ tôi bị ốm. Tôi nghe cha xứ giảng rằng, những ai có người đau thì phải đi hành hương tới núi Gẽckerli, vậy nên tôi đang đi để cứu chữa cho bà ấy.
Người bán trứng cười khẩy:
– Bạn à, sao lại tin vào những lời nói đó chứ! Cha xứ rắp tâm muốn vui đùa với vợ bạn thôi. Hãy vào giỏ trứng của tôi, tôi sẽ cho bạn thấy sự thật.
Trước sự thuyết phục rất tự tin của bạn mình, anh nông dân do dự nhưng cuối cùng đã quyết định ngồi vào trong giỏ trứng. Khi về đến nhà, bầu không khí vui vẻ tràn ngập. Vợ anh đã bắt gà nấu những món ngon, và cha xứ thì mỉm cười chơi đàn violon.
Người bạn gõ cửa, giọng nói lớn vang lên từ bên trong:
– Ai ở ngoài đó?
Người nông dân nói:
– Tôi đây, chị yêu. Tôi xin phép được nghỉ lại một đêm, vì trứng gà của tôi bán chưa hết mà trời đã tối.
Người vợ đáp lại, tuy có chút ngần ngại nhưng không thể từ chối:
– Được rồi, mời anh vào. Nhưng đừng làm rắc rối nhé!
Người bạn vào nhà, đặt giỏ trứng xuống và ngồi bên lò sưởi, trong khi cha xứ và chị nông dân bắt đầu cuộc trò chuyện vui tươi.
– Chị hát hay lắm, – cha xứ khuyến khích. – Hãy cho chúng tôi nghe một bài nhé!
Người vợ thoáng do dự:
– Dù ngày trước tôi có hát, nhưng giờ thì không còn đủ sức…
– Hát đi mà, chỉ một bài thôi! – cha xứ thúc giục.
Với một chút xấu hổ, chị ta bắt đầu hát:
– Tôi đã gửi chồng tôi đi hành hương,
Tới núi Gõckerli vùng Wãlisch.
Cha xứ hùa theo:
– Tôi hy vọng hắn phải ở lại đó một năm,
Để tôi không cần hỏi nữa về chiếc túi lá nguyệt quế!
Người bạn cất giọng thêm:
– Ôi chao, anh chàng Hildebrand thân mến,
Thế nào là ngồi tít trong giỏ trứng thế này?
Giọng nói của người nông dân từ trong giỏ vang lên:
– Thôi thật không chịu nổi nữa rồi,
Tôi phải ra khỏi giỏ trứng đây thôi!
Và rồi, với sự tức giận đã tột độ, anh nông dân bước ra, tay vung cây gậy, quyết định đuổi cha xứ ra khỏi nhà, tìm lại sự tự do và hạnh phúc thật sự.
Câu chuyện này không chỉ nói lên sức mạnh của tình yêu và sự dối trá mà còn là bài học về lòng tin, sự trung thực trong cuộc sống thường nhật. Trong những mảnh ghép giản dị, tình bạn và những giá trị nhân văn sẽ luôn tỏa sáng như ánh sáng mặt trời chiếu rọi trên những cánh đồng xanh mướt.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com