Ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi, có một bà hoàng hậu vừa cao quý vừa đáng yêu, nhưng lại mang trong lòng nỗi buồn sâu thẳm vì mất chồng khi tuổi đời còn trẻ. Bà có một cô con gái vô cùng xinh đẹp, với mái tóc suôn mềm như tơ lụa và đôi mắt trong trẻo như làn nước hồ. Khi công chúa lớn lên, hoàng hậu đã hứa sẽ gả nàng cho một hoàng tử từ một vương quốc cách xa, nơi có những cánh đồng xanh mướt và dòng sông trong vắt.
Thời khắc của ngày kết hôn cuối cùng cũng đến, lòng công chúa vừa vui sướng nhưng cũng không ít phần lo âu. Hoàng hậu đã chuẩn bị cho nàng rất nhiều vàng bạc, ngọc ngà, những món trang sức quý giá, tất cả đều mang ý nghĩa của tình yêu thương và hy vọng vào một tương lai rực rỡ cho con gái. Bà còn cử một thị nữ đi cùng, để chăm sóc và bảo vệ công chúa trên chặng đường dài đầy gian truân. Họ cùng nhau cưỡi trên những chú ngựa, trong đó có con ngựa đen tuyệt đẹp mang tên Phalađa, một sinh vật biết nói và rất trung thành.
Tới giờ phút chia tay, hoàng hậu, với những giọt nước mắt lăn dài trên má, đã cầm một con dao nhỏ trong tay. Bà nhẹ nhàng cắt một nhát vào ngón tay, cho ba giọt máu rơi xuống một mảnh vải trắng tinh khôi, rồi trao mảnh vải ấy cho con gái.
– Con yêu, hãy gìn giữ mảnh khăn này thật cẩn thận. Trên hành trình xa xôi, nó sẽ là bảo bối cho con, giúp con vượt qua mọi khó khăn.
Hai mẹ con buồn bã ôm nhau tiễn biệt. Công chúa khẽ đặt mảnh vải bên ngực, dắt ngựa hướng đến nơi hạnh phúc đang chờ đón. Khi tiến xa khỏi vương quốc, ánh sáng mặt trời như thiêu đốt, cái nóng oi ả khiến nàng cảm thấy khát nước. Nàng quay sang thị nữ:
– Em hãy xuống ngựa, lấy chiếc cốc vàng của ta ra suối múc chút nước cho ta uống!
Thị nữ kiêu ngạo đáp:
– Nếu cô khát, thì hãy tự mà đi xuống uống. Tôi không phải người hầu của cô.
Công chúa buộc lòng phải tự mình bước xuống bên dòng suối, cúi xuống mà uống nước, nhưng nàng không thể kìm lòng:
– Ôi! Trời ơi!
Ba giọt máu trên mảnh vải trắng liền văng lên và nói:
– Nếu mẹ nàng biết việc này, lòng bà sẽ tan nát biết bao!
Dù vậy, công chúa không nói gì, chỉ lặng lẽ lại lên ngựa. Họ tiếp tục đi, nhưng khi mặt trời lên cao, cái nóng lại khiến nàng một lần nữa khát nước. Gặp bên một con sông, nàng lại lên tiếng kêu thị nữ:
– Em hãy xuống ngựa, dùng cốc vàng múc cho ta chút nước nhé!
Thị nữ lại càng hống hách trả lời:
– Cô muốn uống thì tự đi mà uống. Tôi đâu phải người phục vụ cho cô!
Công chúa lại phải tự xuống, cúi xuống dòng nước chảy. Khi nàng vừa khóc vừa kêu lên:
– Ôi! Trời ơi!
Ba giọt máu lại vang lên:
– Nếu mẹ nàng biết chuyện này, lòng bà sẽ đau đớn vô cùng!
Và mảnh vải trắng thấm ba giọt máu ấy không ai hay biết, đã tuột khỏi ngực nàng, trôi xa theo dòng nước. Thị nữ nhìn thấy mà vui mừng, vì giờ đây nàng ta có thể thao túng công chúa nhiều hơn nữa. Trong lòng công chúa dâng lên cảm giác bất lực, nàng không thể nhớ nổi lời hứa với người mẹ yêu thương.
Khi họ lại đến gần một thị trấn, thị nữ thô bạo ra lệnh cho công chúa phải cởi bỏ bộ trang phục lộng lẫy của mình, mặc vào bộ quần áo cũ kỹ của chính nàng ta và phải thề rằng sẽ không nói ra điều gì ở hoàng cung. Nếu không, nàng sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình.
Cuối cùng, hai người họ cũng đến được hoàng cung. Mọi người ở đây rất vui mừng chào đón họ, hoàng tử chạy ra đón tiếp. Với vẻ tự tin, thị nữ được tiếp cận và dẫn vào đại sảnh, còn công chúa thật phải đứng bên ngoài, lòng trĩu nặng. Vua cha đứng bên cửa sổ, nhìn thấy sắc vóc mảnh mai của cô gái đứng dưới sân đã cảm thấy thích thú và đã hỏi thăm về người đi cùng với nàng.
– Bẩm, con đã thu nhận cô ta làm bạn đồng hành dọc đường. Xin cha hãy giao cho cô ta một việc gì đó nhé!
Nhà vua không có nhiệm vụ gì, bèn nói:
– Để cô ta giúp người chăn ngỗng vậy, tên là Kũrdchen.
Công chúa đành lòng phải đi làm việc phụ giúp cho người chăn ngỗng. Ngay sau đó, cô dâu giả đã tìm cách nói với hoàng tử rằng:
– Chàng yêu quý của em, hãy làm giúp em một việc nhé!
Hoàng tử vui vẻ đáp:
– Anh sẵn lòng làm ngay!
– Hãy sai người đi giết con ngựa mà em cưỡi. Dọc đường, con ngựa ấy khiến em rất bực bội!
Thật ra, cô ta sợ con ngựa sẽ nói ra những điều đã xảy ra với công chúa. Và lời yêu cầu của cô ta đã trở thành hiện thực, con ngựa trung thành mang tên Phalađa bị giết chết. Công chúa nghe được tin dữ, lòng nàng như se thắt lại, nhưng nàng vẫn giữ một tấm lòng đầy hy vọng, vì hứa với người đồ tể một đồng vàng nếu giúp nàng thực hiện một việc.
Mỗi ngày, cổng thành bừng sáng nhưng lại khiến lòng nàng dậy sóng. Sáng và chiều, công chúa đều dẫn đường cho đàn ngỗng đi qua mà nhìn lên chiếc đầu ngựa treo nơi cổng. Một sáng tinh mơ, khi công chúa và Kũrdchen lùa đàn ngỗng đi ngang cổng, nàng cau mày nhìn chiếc đầu ngựa.
– Ôi, Phalada, tại sao mi lại ở đây?
Đầu ngựa trả lời:
– Ô, thưa công chúa, nàng phải chăn ngỗng ư. Nếu hoàng hậu biết chuyện này, bà sẽ rất buồn.
Công chúa đau xót nhưng vẫn lặng lẽ đi qua cổng thành. Đến cánh đồng, nàng ngồi xuống, tuôn xõa mái tóc vàng óng như ánh mặt trời. Kũdchen thấy vậy bèn muốn nhổ vài sợi tóc. Công chúa nói:
– Gió ơi, thổi một lượt đi,
cuốn theo chiếc mũ của Kũdchen,
để ta chải và bện tóc,
cho tóc trở nên gọn gàng.
Chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến chiếc mũ bay đi, Kũdchen phải chạy theo. Khi quay trở lại, công chúa đã bện tóc xong, mà hắn chẳng lấy được sợi nào. Kũdchen bực bội và không hề trò chuyện với công chúa nữa. Họ tiếp tục im lặng chăn ngỗng cho đến khi trời tối, mệt mỏi quay về.
Ngày hôm sau cũng tiếp diễn như vậy, công chúa lại hướng về đầu ngựa trên cổng thành khi lùa đàn ngỗng. Lời than thở vẫn như cũ, khiến cho những bức tường quanh đây dường như cũng thấu hiểu nỗi lòng của nàng. Lần thứ hai, khi gió cuốn đi chiếc mũ của Kũrdchen, mà cũng không giúp hắn lấy được sợi tóc nào.
Ngày qua ngày, Kũrdchen không muốn đi chăn ngỗng nữa, hắn đến nơi vua cha, bực bội trình bày:
– Con không muốn đi chăn ngỗng cùng với cô gái ấy nữa!
Nhà vua hỏi:
– Tại sao lại như vậy?
– Tại cô ta làm con bực mình suốt cả ngày!
Nhà vua khẽ gật đầu và yêu cầu Kũrdchen kể cho ông nghe mọi điều. Kũrdchen thuật lại về việc đầu ngựa trên cổng thành và những trò đùa của gió khiến hắn phải chạy theo. Nhà vua quyết định sẽ nấp sau cổng thành, để chứng kiến mọi việc. Ông trở lại cánh đồng nơi công chúa chăn ngỗng.
Rồi, ông tận mắt thấy mọi thứ diễn ra, từ mái tóc vàng rực rỡ đến những lời cầu nguyện của công chúa. Khi gió cuốn đi chiếc mũ, nhà vua tự nhủ trong lòng không thể tin nổi.
Sau đó, khi công chúa trở về hoàng cung, nhà vua đã chờ đợi cô. Ông hỏi:
– Tại sao con lại làm như vậy?
Cô gái chỉ còn biết khóc lóc kể lể nỗi lòng:
– Thưa bệ hạ, con đã thề rằng không bao giờ nói ra nỗi khổ của mình. Nếu như con lỡ lời, thì ắt hẳn con sẽ đánh đổi bằng mạng sống.
Nhà vua nghe xong vô cùng cảm thương, nhưng mãi vẫn không thể tìm ra lý do nào khác mà cô giấu kín. Cuối cùng, ông đề nghị:
– Nếu con không muốn kể cho ta nghe, thì hãy thổ lộ tấm lòng của mình cho chiếc lò sưởi này.
Nhà vua rời đi, để cô gái ngồi bên lò sưởi và khóc lóc. Nàng đã kể hết mọi điều:
– Giờ ta chỉ còn lại một mình. Ta vốn là công chúa, nhưng bị thị nữ độc ác bắt buộc cởi bỏ trang phục công chúa của mình. Chính cô ta đã cướp đi chồng chưa cưới của ta. Nếu hoàng hậu biết được, mẹ sẽ đau lòng lắm.
Nhà vua đứng bên ngoài, nghe rõ từng lời, tận mắt chứng kiến nỗi thống khổ của nàng. Ngay lập tức, ông quay lại, gọi cô đến và ban cho nàng những bộ quần áo lộng lẫy của một công chúa. Giờ đây, nàng lại trở nên trang nhã và xinh đẹp hơn bao giờ hết.
Nhà vua mời hoàng tử tới và giải thích về trò chơi lừa gạt mà thị nữ đã tạo ra, để hoàng tử nhận ra rằng, cô dâu thật chính là công chúa chăn ngỗng. Nhìn thấy cô gái thực sự là người mình yêu mến, hoàng tử reo vui, lòng tràn đầy hạnh phúc. Đám cưới diễn ra trong không khí tràn đầy ánh sáng và âm thanh rộn rã của tiếng nhạc.
Cô dâu giả giờ đây không còn nhìn thấy gì, nàng bị phạt mù mắt, trừng phạt cho những gì mình đã gây ra.
Khi mọi người tụ tập trong hoàng cung, vua đã đặt ra một câu đố cho thị nữ kia:
– Về hình phạt dành cho kẻ lừa dối chủ nhân của mình thì phải làm sao?
Cô ta trơ trẽn đáp:
– Bất kỳ ai như vậy đều xứng đáng dùng hình phạt lột trần truồng quẳng vào thùng có đóng đinh nhọn.
Nhà vua cười:
– Ngươi chính là kẻ tự kết án cho bản thân mình, vậy hãy thực hiện như vậy!
Cả hoàng cung vang lên những tiếng hò reo chúc mừng, và hoàng tử cùng công chúa sống trong hòa bình, hạnh phúc muôn đời, hướng tới một tương lai tươi sáng, ghi nhớ bài học về sự thật và lòng trung thành.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com