Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc lộng lẫy và phồn thịnh, có một vị vua giàu có nổi tiếng với sự yêu thương và trân trọng dành cho ba công chúa xinh đẹp của mình. Mỗi buổi chiều, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua hàng cây, tạo nên những sắc hoa rực rỡ trong khu vườn ngự uyển, nơi ba nàng thường dạo chơi. đặc biệt, nơi đây còn có một cây táo lớn, quả trĩu cành, đỏ rực như những viên ngọc quý giữa màu xanh tươi mát của lá.
Nhà vua, trong lòng đầy tự hào, từng thề thốt rằng: “Ai dám hái trộm táo, sẽ bị chôn vùi dưới lòng đất, mãi mãi không còn thấy ánh sáng mặt trời.” Ba nàng công chúa, ngắm nhìn những trái táo căng mọng, thường cảm thấy ấm lòng vì điều đó cũng thể hiện sự bảo vệ của cha dành cho mình. Nhưng cô em út, với trái tim đầy nỗi khao khát, đã phản bội lời thề của vua cha.
Một ngày, khi những trái táo đã chín đỏ, cô út nói với hai chị:
“Cha yêu thương chúng ta, nên chắc chắn lời thề này chỉ dành cho kẻ khác chứ không phải cho chúng ta. Em không thể cưỡng lại được sự cám dỗ của những trái táo ngon lành này.”
Với một vẻ mặt hồ hởi, cô hái một quả táo lớn và cắn thử.
“Ôi, thật là tuyệt vời! Chưa bao giờ em được nếm một món ngọt như thế này!” Cô gọi chị và mời hai hình bóng đáng yêu cùng thưởng thức. Nhưng chưa kịp vui mừng, chẳng bao lâu sau, cả ba chị em đã chìm sâu dưới lòng đất, far away from光 giác và tiếng cười trong vườn ngự uyển.
Khi ánh mặt trời lên cao, nhà vua vào ngự uyển, lòng đầy lo lắng khi chẳng thấy bóng dáng các con gái. Mỗi góc vườn, mỗi phòng trong hoàng cung đều không có dấu hiệu chị em nào. Trái tim ông nặng trĩu, nên quyết định phát lệnh triệu tập tất cả thanh niên trong vương quốc, ai tìm thấy một trong ba nàng công chúa sẽ có vinh dự được cưới nàng.
Trong số những người dũng cảm, có ba chàng thợ săn nổi tiếng. Họ đã tìm kiếm suốt tám ngày trời, mệt mỏi nhưng không thể tìm thấy dấu vết của các công chúa. Cuối cùng, họ tìm thấy một lâu đài bí ẩn, giữa những cây cổ thụ rậm rạp, như thể nó che giấu một bí mật nào đó. Lâu đài đẹp, nhưng không một bóng người, chỉ có những món ăn dọn sẵn, vẫn tỏa khói nóng hổi.
Sau khi thông qua ý kiến của nhau, hai người younger quyết định đi tìm kiếm công chúa, để người lớn tuổi ở lại canh gác. Thế nhưng, một điều kỳ lạ xảy ra. Ngày thứ nhất, có một người tí hon tới yêu cầu bánh mì. Người canh gác, trong khi ném bánh cho người tí hon, chẳng may để rơi xuống đất.
Người tí hon lạnh lùng nói: “Này, cúi xuống mà nhặt cho ta đi!” Quá tức giận trước sự vô lễ, người canh lâu đài đã nổi trận lôi đình và túm lấy người tí hon, quyết định dạy cho hắn một bài học.
Ngày tiếp theo, cũng một người canh gác khác, không may cũng rơi vào tình trạng tương tự.
Cuối cùng là Hans, người trẻ nhất trong nhóm, với tính cách chậm chạp nhưng chính trực. Khi người tí hon đến xin bánh mì, Hans đã không chần chừ mà nói:
“Ngươi thử đứng dậy mà tự tìm lấy! Một miếng ăn mà còn lười biếng như vậy thì không đáng chút nào cả!”
Người tí hon đã tức giận, đe dọa Hans, nhưng không ngờ rằng Hans chịu không nổi cái sự ngạo mạn và đã đánh hắn một trận tơi bời. Gã tí hon phải van xin, hứa hẹn sẽ chỉ cho Hans nơi có ba công chúa.
“Ta là người gác của những linh hồn dưới đất, các công chúa đang bị giam giữ, nhưng ngươi phải một mình xử lý nhiệm vụ này. Hãy mang theo một giỏ lớn, một con dao thợ săn, và một chiếc lục lạc,” gã nói.
Tối đến, hai người kia hỏi:
“Có chuyện gì không hở?”
“Không, không có ai cả,” Hans trả lời.
Cả ba đã đến cạnh cái giếng sâu, nơi gã tí hon đã chỉ cho Hans trước đó. Họ phân công nhiệm vụ cho nhau và khi Hans xuống dưới cùng, cậu đã tìm thấy ba buồng tối, nơi các công chúa đang bị giam giữ, đằng sau đó là một con rồng nhiều đầu đang gác cổng.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, cậu nắm chặt con dao và chém hết chín cái đầu của con rồng. Công chúa đầu tiên, với ánh mắt sáng như những ngôi sao, đã ôm lấy Hans, cám ơn bằng lòng mình sâu sắc. Tiếp theo, Hans lần lượt giải cứu hai công chúa còn lại, nhiều tình cảm và mãnh liệt như thuở ban đầu.
Khi những tiếng rung chuông vang lên dưới lòng đất, Hans nhắc nhớ rằng, ngay cả khi cứu được các công chúa, hai chàng trai kia có thể âm thầm ám hại mình. Khi giỏ treo lên, trong giây phút đầy hồi hộp, Hans đặt một viên đá nặng vào giỏ, hy vọng lừa được hai kẻ phản bội này.
Khi hai người kia lên khỏi giếng, chúng nghĩ rằng Hans sẽ mãi mãi chịu sự trừng phạt ở dưới đó. Rồi họ kéo các công chúa đi về, trái tim đong đầy sự tự mãn.
“Chúng ta đã cứu được các cô ấy!” họ hò reo, nhưng thật đáng tiếc, điều được cho là công lao chẳng mang lại chút tự hào nào.
Trong cung điện, chẳng bao lâu, khi đứng trước vua, những công chúa ôm nhau chặt lại, như những bạn thân đã mất nhau từ lâu. Nhà vua nổi giận và quyết định giam cầm Hans.
Khi ba công chúa tỉnh lại sau tình trạng hôn mê, họ yêu cầu vua tha cho Hans, nhưng không thể kể ra lý do. Nhà vua bực mình hỏi:
“Nếu vậy, hãy kể cho cái lò sưởi nghe!”
Khi vua rời đi, nhà vua đã lặng lẽ lắng nghe câu chuyện mà cả ba nàng kể. Nghe rõ ràng, ông vô cùng tức giận, nhà vua trả thù bằng cách treo cổ hai kẻ phản bội.
Cuối cùng, Hans được vua gả cho công chúa út, và từ đó, ba chị em sống hạnh phúc trong hòa bình, còn bài học về lòng trung thực và sự chính trực được ghi nhớ mãi trong sách sử của vương quốc.
“Giá như ta không làm theo lòng tham, thì không chỉ có hạnh phúc mà còn có tình yêu mãi bền vững,” Hans suy ngẫm trong lòng khi đi trên con đường tráng lệ của cuộc đời mới. Thế nhĩ, tất cả đều cứ thế sống mãi bên nhau, từ đó về sau.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com