Một người thương gia nọ từng sống trong sự giàu sang phú quý bên hai đứa trẻ thơ bé, một trai một gái. Hai chiếc thuyền lớn của ông, chất đầy hàng hóa, là biểu tượng cho thành công và vận may của ông. Nhưng một ngày không may, ông nhận được tin dữ rằng cả hai thuyền đều bị hủy hoại dưới lòng đại dương sâu thẳm. Từ một kẻ giàu có, ông bỗng chốc trở thành một người nghèo khó, chỉ còn sót lại một mảnh ruộng nhỏ bên ngoài thị trấn.
Để xua tan nỗi buồn và nuối tiếc, ông thường dành thời gian ra đồng, đi loanh quanh trong những luống cỏ xanh. Một ngày, trong khoảnh khắc tĩnh lặng của thiên nhiên, ông bất ngờ thấy một người lùn mảnh khảnh, da đen nhẻm, xuất hiện trước mặt mình.
“Ngươi có vẻ lo âu, có điều gì trăn trở hay không?” người ấy hỏi.
Người lái buôn thở dài, nhìn về phía chân trời và nói:
“Liệu ngươi có thể giúp ta được điều gì không? Ta đang đau khổ vì mất mát quá lớn.”
Người lùn mỉm cười bí ẩn:
“Nếu ta biết, biết đâu ta lại có thể giúp ngươi. Hãy nói cho ta nghe.”
Người thương gia đã không ngần ngại kể về nỗi đau mất mát, các con thuyền chìm và toàn bộ gia sản của mình. Người lùn nghe xong, ánh mắt lấp lánh sự hứa hẹn.
“Đừng lo nữa. Nếu ngươi đồng ý với ta một điều kiện, thì ngươi sẽ có được mọi thứ mà ngươi mong ước. Mười hai năm nữa, cái gì chạm vào chân ngươi đầu tiên sẽ phải trở thành của ta.”
Người lái buôn trong đầu lập tức nghĩ đến chú chó trung thành của mình và nhanh chóng chấp nhận thỏa thuận, mà không hề để tâm đến đứa con trai nhỏ của mình. Ông ký kết giao kèo với sự đầy hy vọng.
Về đến nhà, đứa con trai thấy bố trở về vui mừng, chạy ra ôm chầm lấy chân cha. Người cha bỗng thấy dạ nặng trĩu, như một cơn gió hung tợn lướt qua. Thời gian trôi đi, nhưng tiền bạc vẫn không xuất hiện trong gia sản của gia đình. Ông nghĩ rằng người lùn chỉ là kẻ lừa dối.
Tháng sau, khi ông chuẩn bị bán ít thiếc trên gác xép, thật bất ngờ, số thiếc đã chuyển hóa thành những đồng tiền vàng rực rỡ. Niềm vui xộc đến tràn ngập trái tim ông. Từ đấy, ông buôn bán trở lại và làm ăn phát đạt hơn cả lúc xưa.
Nhưng khi đứa con trai lớn dần từng ngày, người cha lại cảm thấy bất an, đặc biệt khi thấy thời gian chuẩn bị đến gần mười hai năm. Một hôm, đứa trẻ hỏi cha:
“Bố ơi, sao bố lại buồn đến thế?”
Nhìn vào đôi mắt trong sáng của con, người cha không muốn nói ra, nhưng cuối cùng, khi thấy con năn nỉ mãi, ông đành kể lại thỏa thuận với người lùn. Đứa con trai bình tĩnh khuyên:
“Bố đừng lo, con sẽ giúp bố. Người đó chẳng có quyền lực gì đối với con.”
Với lòng dũng cảm, đứa con đã đến xin một linh mục ban phép thánh, và cả hai cùng nhau đến mảnh ruộng nơi giao kèo được ký kết. Đứa con trai vẽ một vòng tròn và hai bố con đứng trong đó.
Người lùn xuất hiện, ba bộ quần áo đen đẫm mồ hôi, và liếc nhìn người bố.
“Ngươi có mang đến thứ đã hứa không?” người ấy hỏi với giọng thách thức.
Người lái buôn không nói gì, nhưng đứa con trai đứng lên và nói:
“Ông tìm tôi làm gì? Chính bố tôi mới là người ông muốn nói chuyện.”
Người lùn lạnh lùng đáp:
“Tao có chuyện cần trao đổi với bố mày. Mày không có quyền chen vào.”
Đứa con trai không hề sợ hãi:
“Ông đã lừa cha tôi. Đừng bao giờ cắt đứt hy vọng của gia đình chúng tôi nữa.”
Cuộc tranh luận giữa họ diễn ra rất lâu, cuối cùng họ đi đến thống nhất. Đứa con trai sẽ không thuộc về ai cả, mà sẽ lên một chiếc thuyền ra khơi. Người bố, trong lòng nặng nề, đã đẩy chiếc thuyền ra giữa dòng nước.
“Con trai, hãy sống tốt nhé,” ông nói, nhưng nước mắt đã hòa theo dòng chảy.
Thuyền đã trôi đi, và người bố đoán rằng con mình đã không còn. Ông để tang cho con, nhưng chiếc thuyền không bị kẹt giữa dòng, mà tiếp tục trôi và dừng lại ở một bến đất lạ.
Tại đây, anh thanh niên bước ra, và nhìn thấy một lâu đài lớn đang chìm trong sự tĩnh lặng. Khi bước vào, anh nhận thấy mọi thứ đều trống rỗng, cho đến khi đến một căn phòng cuối cùng, nơi mà một con rắn lớn cuộn tròn đang nằm.
“Chào anh, cuối cùng anh cũng đến giải thoát cho em rồi. Em đã đợi anh đã mười hai năm,” cô gái nói, ánh mắt lấp lánh hy vọng.
“Bây giờ em bị cầm giữ, cả vương quốc này cũng bị phù phép. Anh hãy giúp em.”
Nghe lời nàng, anh hỏi:
“Em cần phải làm gì?”
“Vào nửa đêm, mười hai người đen sẽ đến, chúng sẽ hành hạ anh. Anh phải giữ im lặng, đừng nói một lời nào. Đúng mười hai giờ đêm chúng sẽ rời bỏ nơi này. Đến đêm thứ ba, nếu anh vẫn giữ vững, em sẽ được giải thoát.”
Và rồi, mọi thứ xảy ra đúng như vậy. Anh thanh niên cố gắng kiên nhẫn chịu đựng và không nói nửa lời, cho đến khi sau đêm thứ ba, con rắn trở thành một công chúa xinh đẹp. Nàng hôn lên anh và chà vào người anh chai nước thần, khiến anh trở lại sức sống tràn đầy.
Cả lâu đài bừng tỉnh trong tiếng cười và sự vui vẻ. Họ tổ chức một lễ cưới hoành tráng, và anh được phong làm Vua Núi Vàng. Hạnh phúc như chưa bao giờ có, họ cùng nhau sống trong tình yêu thương. Nàng hoàng hậu sinh ra một cậu bé kháu khỉnh, mang trong mình sự hứa hẹn tốt đẹp cho tương lai.
Nhưng nhanh chóng, sau tám năm, nhà vua nhớ về quê hương bên cha mẹ. Hoàng hậu lo lắng, nói:
“Anh cứ đi như vậy thì em sẽ đau lòng lắm.”
Tuy nhiên, với sự thương nhớ trong lòng, nhà vua nài nỉ mãi, và cuối cùng nàng cũng chấp thuận. Trước khi đi, nàng trao cho vua một chiếc nhẫn kỳ diệu và nói:
“Khi anh đeo nó, chỉ cần cầu nguyện, anh sẽ được ngay đến nơi mình ao ước. Nhưng hãy hứa là đừng dùng để bắt em trở về nơi cũ.”
Vua hứa hẹn, rồi đeo nhẫn vào tay, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, vua đã trở về quê hương. Nhưng khi vừa đến nơi, lính canh ngăn cản vì thấy vua ăn mặc quá sang trọng. Vua phải tìm cách mặc đồ chăn cừu để có thể bí mật vào trong thành phố.
Khi gặp lại cha mẹ, anh trình diện và nói rõ danh tính của mình, nhưng cha không hề tin. Ông tưởng rằng con trai đã chết. Trước mặt ông chỉ là một người chăn cừu nghèo nàn. Ông thậm chí còn định cho chàng vài đồng Taler.
“Con là con của cha! Cha mẹ có nhớ dấu vết nào trên người con không?” chàng nói, và rồi chỉ tay lên cánh tay mình, nơi có hình dâu tây đặc trưng.
Nghe vậy, người mẹ vui vẻ xác nhận:
“Đúng rồi, dấu hiệu đó!”
Một ánh sáng dường như lóe lên, nhưng cha vẫn nghi ngờ. Chàng thanh niên giờ đây bực tức, quên đi lời hứa với hoàng hậu, và ước rằng vợ con được trở về bên mình. Trong khoảnh khắc, hoàng hậu và con trai đã xuất hiện bên cạnh.
“Người đã không giữ lời hứa, điều này làm cho em khổ sở quá,” hoàng hậu nói, nước mắt lưng tròng.
“Xin lỗi em, anh không có ý như vậy,” chàng đáp, lòng đầy hối hận.
Dù nàng nguôi giận, nhưng trong lòng vẫn còn nỗi buồn. Chàng dẫn nàng ra bờ sông, nơi chiếc thuyền từng đưa chàng đi xa, và nói:
“Bây giờ, anh thật sự mệt mỏi. Hãy để anh ngả đầu lên lòng em một chút.”
Khi chàng thiếp đi, hoàng hậu rút nhẫn từ tay chồng và cầu nguyện trở về lãnh địa của mình. Khi chàng tỉnh dậy, nhận ra mình đã bị bỏ rơi, chỉ còn lại đôi hài ở bên.
Chàng tưởng như cuộc đời mình đã chấm dứt. Với cảm xúc tồi tệ trong lòng, chàng thu dọn hành lý và lên đường. Trên đường đi, chàng gặp ba người khổng lồ đang tranh chấp về tài sản của phụ thân họ để lại. Nhìn thấy chàng, chúng nhờ chàng làm trọng tài phân xử.
“Ngươi sẽ giúp chúng ta phân định, người nhỏ bé hơn chính chúng ta,” một gã nói.
Gia tài bao gồm ba báu vật: một thanh gươm, một chiếc áo và một đôi ủng. Mỗi vật đều có một sức mạnh đặc biệt. Chàng hỏi:
“Hãy đưa cho ta thử nghiệm xem các báu vật có sức mạnh không.”
Chúng đưa chiếc áo cho chàng, và ngay khi khoác vào người, chàng đã trở thành vô hình.
Nắm trong tay những báu vật huyền bí, chàng đã cầu nguyện để trở về Núi Vàng. Chỉ trong chớp mắt, chàng quay lại lâu đài của mình.
Nhưng ngay khi vào lâu đài, chàng phát hiện hoàng hậu đã tổ chức một lễ cưới với một người khác. Cơn giận như xé toang trái tim chàng.
“Chẳng lẽ nàng đã quay lưng lại với ta sao?” chàng gào lên.
Mặc chiếc áo tàng hình, chàng lặng lẽ bước vào tiệc cưới. Khi hoàng hậu ngồi trên ngai vàng, chàng âm thầm ăn thức ăn của nàng, nhưng nàng không cảm thấy gì. Lòng nàng hoảng loạn, nàng tìm cách trốn khỏi buổi tiệc.
Trong cơn khó khăn, chàng đã hiện nguyên hình và chất vấn nàng:
“Người đã phản bội ta sao? Ta là chồng của ngươi, ta là vua đây!”
Mọi người trong buổi tiệc cười nhạo, nhưng chàng không còn bận tâm. Chàng rút gươm ra, hét lên:
“Tất cả hãy nghe cho kỹ, với thần khí này, tất cả đầu các ngươi sẽ lăn xuống đất, trừ đầu ta!”
Ngay lập tức, bầu không khí trở nên lạnh lẽo. Quyền lực đã trở về với chính chàng, và lần nữa, chàng trở thành Vua Núi Vàng.
Đến lúc này, chàng đã hiểu sâu sắc giá trị của tình yêu, niềm tin và cam kết. Từ đây trở đi, chàng cùng hoàng hậu xây dưng một vương quốc hòa bình và hạnh phúc, nơi mà mọi người đều sống trong tình yêu thương và sự tôn trọng lẫn nhau. Câu chuyện không chỉ là phép màu mà còn là bài học về sự trưởng thành, trách nhiệm và sự thành tâm trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com