Cảm nhận được mối nguy hiểm sắp đến, con lừa quyết định trốn chạy. Nó vạch ra hành trình đến thành phố Bremen, nơi mà nó mơ ước sẽ trở thành một nhạc trưởng, hòa mình vào những âm thanh sống động và vui vẻ.
Trên hành trình, con lừa gặp một chú chó, đang nằm thở dài bên đường, ánh mắt của chú chứa đầy thất vọng. Lừa liền tiến đến hỏi:
– Này bạn, tại sao anh lại thở dài như vậy?
Chú chó trả lời với giọng buồn bã:
– Tôi đã già, sức yếu không thể chạy nhảy đến nơi săn mồi nữa. Ông chủ thấy vậy định tiễn tôi về nơi suối vàng. Tôi đã chạy trốn, nhưng giờ thì tôi không biết đi đâu và kiếm ăn thế nào.
Lừa bèn an ủi:
– Bạn có muốn đi cùng tôi đến Bremen không? Tôi mơ ước làm nhạc sĩ, bạn có thể đánh trống cho tôi.
Chó suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý. Cùng nhau, họ tiếp tục hành trình. Chẳng bao lâu sau, họ gặp một con mèo, vẻ mặt u ám ngồi bên bờ, đôi mắt lấp lánh nhưng lại buồn rầu. Lừa hỏi:
– Này bạn mèo, có điều gì khiến bạn trông không vui?
Mèo đáp, giọng chán nản:
– Tôi đã quá già, yếu sức và không còn hơi sức để bắt chuột nữa. Bà chủ đã quyết định rằng tôi không còn hữu ích. Tôi muốn trốn đi nhưng giờ không biết đi đâu.
Lừa lại hỏi:
– Bạn có muốn đồng hành cùng chúng tôi đến Bremen không? Bạn có thể làm nhạc sĩ, tiềm năng của bạn còn rất lớn.
Mèo gật đầu, và cả ba tiếp tục cuộc hành trình. Chưa đi được bao xa, họ nghe thấy tiếng gáy vang vọng trong không khí. Một con gà trống đứng trên bậu cửa, gáy liên tục đầy hưng phấn. Lừa hỏi:
– Gà ơi, sao cậu lại gáy như vậy?
Gà trống trả lời:
– Tôi đang cố gắng báo hiệu cho mọi người biết, nhưng bà chủ lại có kế hoạch nấu tôi cho bữa ăn tối. Nghe đến ngày mai là cái chết của tôi, nên giờ tôi chỉ còn biết gáy cho đã.
Lừa không do dự:
– Vậy cậu hãy gia nhập cùng chúng tôi đến Bremen. Hát hò sẽ giúp chúng ta quên đi nỗi sợ!
Gà đồng ý, và thế là bốn người bạn cùng nhau lên đường. Họ đã đi qua những cánh đồng xanh trải dài dưới ánh nắng và ruộng lúa vàng óng ánh. Khi màn đêm buông xuống, họ dừng chân nghỉ ngơi trong một khu rừng rộng lớn. Sau một ngày mệt mỏi, họ đổ xuống đất như những cái cây già, chỉ trừ gà, dũng cảm bay lên cành cây cao để giữ gìn an toàn cho mình.
Khi đêm đã khuya, gà trống chợt nhìn thấy ánh sáng bập bùng từ xa, liền gọi lên:
– Các bạn ơi, có vẻ như gần đây có một ngôi nhà!
Lừa đáp:
– Đúng rồi, đi thôi! Quán trọ này không được an toàn.
Chó thầm nghĩ trong đầu: “Nếu như kiếm được vài cái xương thì tốt quá.” Họ nhanh chóng tiến về phía có ánh đèn. Thật bất ngờ, là một ngôi nhà lớn, nơi bọn cướp đang say sưa trong bữa tiệc trước bàn ăn đầy thức ăn và đồ uống.
Lừa đứng gần cửa sổ liếc vào trong và quay lại nói với những người bạn:
– Bên trong có bọn cướp đang ăn mừng, căn phòng tràn ngập đồ ăn ngon.
Gà trống thở dài:
– Thật tiếc, giá mà tất cả những món đó thuộc về chúng ta!
Lừa mỉm cười:
– Nếu chúng ta có thể làm cho bọn cướp sợ hãi, chắc chắn chúng ta sẽ có bữa tiệc thịnh soạn!
Các bạn đồng tâm hiệp lực để nghĩ ra một kế hoạch hoành tráng. Cuối cùng, cả bốn cùng nhau sắp xếp: Lừa đứng lên hai chân trước, chó nhảy lên lưng lừa, mèo treo mình trên lưng chó, và gà bay lên đầu mèo. Khi tất cả đã sẵn sàng, bốn con đồng thanh kêu to:
– Lừa kêu, chó sủa, mèo meo và gà gáy!
Âm thanh rùng rợn vang lên khiến bọn cướp trong nhà hoảng hốt, bỏ chạy như nổi điên, không quay đầu lại. Nhân cơ hội đó, bốn người bạn nhảy vào bàn tiệc, tha hồ thưởng thức những món ăn mà bọn cướp để lại, no say vô cùng.
Sau buổi tiệc thịnh soạn, mỗi người tìm chỗ ngủ riêng theo thói quen của mình: Lừa nằm trên đống rơm, chó thì nằm cạnh cửa, mèo cuộn tròn bên lửa, còn gà đậu trên xà nhà. Họ chìm vào giấc ngủ say sau một ngày dài vất vả.
Đến nửa đêm, bọn cướp quay lại, nhận thấy ngôi nhà im lìm không còn ánh sáng. Tên đầu đảng tự trách:
– Không lẽ chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội để giải quyết đám này sao?
Hắn sai một tên cướp quay lại kiểm tra. Tên này dù đã vô cùng cẩn thận nhưng vẫn bị mèo đánh cho một cú đau điếng. Sợ hãi, hắn tháo chạy qua cửa sổ, nhưng ngay lúc đó lại bị chó cắn vào chân. Khi hắn chạy qua sân gần đống phân, lừa đã ra tay mạnh mẽ, đá cho hắn một đòn đến ngã nhào. Khi nghe tiếng động, gà bừng tỉnh, gáy lên một tràng:
– Cúc cù cu…cu!
Tên cướp hoảng sợ chạy không kịp nghĩ, quay về báo cáo với đồng bọn rằng:
– Trong nhà có một mụ phù thủy, nó cào tôi bằng móng tay dài, có người đàn ông cầm dao chém tôi và ở sân có một con quái vật đen tuyền! Họ là kẻ thù của chúng ta!
Từ đó, bọn cướp không còn dám quay lại cái nhà ấy nữa. Còn bốn nhạc sĩ thành Bremen thì quyết định ở lại trong căn nhà ấy, không chỉ vì họ đã có những bữa tiệc đầy đủ mà còn vì họ đã tìm thấy tình bạn và sự đoàn kết, điều quý giá hơn bất cứ thứ gì khác.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com