Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng quê yên bình, có một cái ao xanh biếc giữa những đám cỏ mượt mà và hàng cây cao vút. Vào một ngày nắng đẹp, ánh mặt trời vàng rực sáng rực trên mặt nước, hai chú ếch xinh xắn, tên là Tít và Lò, cùng nhau nằm nghỉ dưới bóng râm của một cây bàng tỏa bóng mát.
Tít, chú ếch có bộ lông xanh nõn mềm mại, đôi mắt trong veo như những viên ngọc bích, và giọng nói vang vang khi gọi tìm Lò. Còn Lò, với thân hình bé nhỏ nhưng nhanh nhẹn, lại có bộ lông màu xanh đậm hơn, ánh lên dưới ánh sáng mặt trời như một viên ngọc lục bảo. Hai chú ếch là bạn thân từ thuở còn nhỏ, cùng nhau khám phá mọi ngóc ngách trong khu rừng cũng như dạo chơi bên ao nước trong vắt.
Hôm ấy, khi nghe tiếng ru rì rào của các loài chim líu lo trên cây, Tít bỗng lên tiếng:
“Ê, Lò, chúng ta đang ở nơi tuyệt vời này, tại sao không thử một cuộc thi nhảy lên bờ bãi bên kia ao xem ai nhanh hơn?”
Lò, với ánh mắt đầy hứng khởi, đáp lại:
“Ý kiến hay quá, Tít! Ai sẽ là người thắng cuộc?”
“Tôi chắc chắn mình sẽ thắng!” Tít cười hồn nhiên, nụ cười tỏa sáng như ánh nắng ban mai.
Và thế là, sau khi hẹn thời gian thi đấu, hai chú ếch bắt đầu cuộc chiến với lòng tự hào và sự quyết tâm. Để chuẩn bị cho cuộc đua, hai chú ếch đã nhận thấy các bạn bên ao tụ tập lại, ánh mắt chăm chú hướng về phía họ. Bầu không khí trở nên sôi động, mọi người đều chờ đón màn trình diễn thú vị từ hai chú ếch.
Cuộc thi bắt đầu, và cả hai chú ếch cùng nhau nhảy! Cái ao mỗi lúc một gần hơn, không khí như nở ra từng giây phút hồi hộp. Tít, nhờ vào những cú nhảy mạnh mẽ, đã vượt lên trước. Nhưng rồi, một ý nghĩ không mấy tích cực vụt đến trong đầu Tít:
“Nếu mình tới bờ trước và kêu lên rằng mình thắng, chắc chắn tất cả sẽ công nhận mình là người chiến thắng.”
Vậy nên Tít tự mãn, quyết định không nhìn lại Lò, mà chạy nhanh hết sức về phía bờ bên kia. Chưa tới nửa chặng đường, Tít phát hiện một viên đá lớn đủ màu sắc lấp lánh. Chú bỗng dừng lại, bị thu hút bởi vẻ đẹp của nó, và quên mất cuộc đua với Lò.
Không một ai để ý, Lò, với cái nhìn quyết tâm và trái tim ấm áp, đã nhảy vượt qua cách đó một đoạn xa. Chú chẳng hề biết về sự tự mãn của Tít, và chỉ chú ý vào mục tiêu của mình. Lò nhảy lên, từng cú nhảy nhẹ nhàng như gió thoảng.
“Kìa, Tít ơi! Tôi sắp tới bờ rồi!” Lò gọi vang.
Nghe thấy âm thanh của bạn mình, Tít quay lại và thấy Lò gần bờ đã gần kề. Ngay lúc đó, một nỗi lo âu ập đến tim Tít.
Cả hai chú ếch lao về phía bờ, với từng cú nhảy mạnh mẽ và quyết tâm. Cuối cùng, với sự cố gắng không ngừng nghỉ, Lò đã vượt lên và là người chạm xuống bờ trước tiên.
“Mình đã thua…” Tít thở hổn hển, cảm giác chua xót len lỏi trong lòng.
Lò quay lại, biểu cảm sự vui mừng:
“Không sao đâu, Tít. Điều quan trọng là chúng ta đã cùng nhau tham gia, và chỉ có một vài phút trải nghiệm tuyệt vời!”
Tít cười, nhưng vẫn cảm thấy chút nỗi buồn trong lòng. Cuối cùng, cả hai ngồi bên nhau, cảm nhận vẻ đẹp của bầu trời trong xanh, ánh nắng chiếu sáng rực rỡ, và bầu không khí thân thiện của những người bạn xung quanh.
Qua câu chuyện này, ta nhận ra rằng sự tự mãn có thể dẫn đến những thất bại, nhưng tình bạn cùng với sự nỗ lực không bao giờ là vô nghĩa. Thắng hay thua không quan trọng, điều chính yếu là chúng ta đã có những kỷ niệm đáng nhớ bên nhau.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com