Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc trù phú và tươi đẹp, nhưng lại đang phải đối mặt với cảnh hoang tàn vì nạn lợn rừng hoành hành. Con lợn này nổi bật với hai chiếc răng nanh dài và sắc bén, như những nhát dao, không chỉ xục xạo vườn tược hoa màu của người dân mà còn gây ra vô số tai ương, thậm chí đã lấy đi sinh mạng của biết bao nhiêu người. Từ lâu, tiếng thét hoảng loạn của dân chúng đã vang vọng khắp nơi; họ ngóng chờ một ai đó dám đứng lên chinh phục kh beasts. Nhà vua, lòng đầy lo âu, đã ra lệnh truyền thông khắp vương quốc: ai dám cứu khỏi cảnh khốn khổ này sẽ được thưởng lớn. Nhưng ngặt nỗi, con thú hung dữ đó lại là một bức tường đối với bất kỳ ai dám tiến tới.
Cuối cùng, để khích lệ lòng dũng cảm, nhà vua ra một lời hứa không thể chối từ: ai dám bẫy hoặc tiêu diệt con lợn, sẽ được gả công chúa – người con gái duy nhất và xinh đẹp nhất của ngài. Trong một góc làng nghèo, hai anh em nhà nọ, với sắc mặt đầy quyết tâm, đã đứng lên xin nhận trách nhiệm. Người anh cả, với mưu mẹo và sự tự phụ của mình, đã nhanh chóng lừa dối bản thân rằng hắn sẽ dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ. Còn người em, hiền lành và chất phác, mặc dù có phần ngờ nghệch nhưng lại mang trong mình trái tim đầy tình thương.
Nhà vua ngước lên nhìn hai anh em:
– Để đảm bảo rằng cả hai đều sẽ tìm ra dấu vết của con vật, hãy vào rừng ở hai hướng trái ngược nhau.
Tối hôm ấy, người anh cả đã vội vàng lên đường, trong khi người em không vội vã mà chờ đến sáng hôm sau. Khi đi vào rừng sâu, anh em đã bị chia tách. Đột nhiên, từ trong bụi rậm, một sinh linh tí hon xuất hiện với một ngọn giáo thép đen bóng phát sáng. Người tí hon nhẹ nhàng nói với người em:
– Ta tặng cho ngươi ngọn giáo này, bởi trái tim ngươi trong sáng và tốt đẹp. Hãy yên tâm, với ngọn giáo này, con thú hung ác không thể làm hại gì được ngươi.
Đầy lòng biết ơn, người em gánh đỡ ngọn giáo trên vai và tiếp tục cuộc hành trình khám phá. Một lúc sau, giữa khoảnh rừng rậm, chàng đã thấy được cái hình bóng khổng lồ của con lợn rừng. Giữa khoảnh khắc huy hoàng, người em kiên định vung ngọn giáo, và với một cú đâm mạnh mẽ, con thú ngã gục ngay trước mắt chàng, không thể nào đứng dậy nữa.
Với niềm vui dâng trào, chàng vác trên vai con lợn vừa hạ gục, quyết tâm trở về tâu trình với nhà vua. Nhưng trước khi đến được đầu rừng, chàng phát hiện một quán nhỏ nằm bên ven rừng. Cảnh vật nơi đó thật náo nhiệt, mọi người đang ăn uống, cười đùa rôm rả. Nhìn thấy ánh đèn sáng, người anh cả không thể cưỡng lại, lòng đầy tự mãn nghĩ rằng lợn không thể nào thoát ra khỏi rừng, liền bước vào quán thưởng thức cho thỏa cơn khát.
Trong lúc ăn uống, tình cờ anh ta trông thấy người em mang theo con lợn chiến lợi phẩm bước vào. Ghen tị dâng trào, hắn không thể kiềm chế được cảm xúc hung tợn bên trong. Hắn gọi em mình một cách không thực lòng:
– Ê, em yêu dấu, vào đây uống cùng anh nào, nghỉ chân một chút cho đỡ mệt!
Người em hiền khô, không chút nghi ngờ, đã ngồi xuống và vui vẻ kể lại cho anh nghe về người tí hon tốt bụng đã tặng cho mình ngọn giáo. Người anh cả, với trí tuệ nham hiểm, âm thầm lên kế hoạch giữ em lại tới sáng.
Khi màn đêm buông xuôi, hai anh em mới gượng dậy ra đi. Đến một cây cầu bắc qua dòng suối trong veo, người anh cả bỗng nhiên xô em ngã xuống; sự đen tối trong lòng hắn đã chiếm lĩnh hoàn toàn lý trí. Người em rơi xuống và chìm trong làn nước lạnh ngắt, không một âm thanh nào vang lên trên mặt nước.
Người anh cả, lòng dày đặc tội ác, bàng hoàng vớt xác em lên, vội vàng đào một cái hố dưới chân cầu chôn giấu tội ác, sau đó vác con lợn vào tâu trình vua với hy vọng sẽ được nhận diện phong tặng. Khi bị mọi người hỏi về người em út, hắn bình tĩnh trả lời:
– Em tôi bị lợn rừng húc chết trong rừng.
Mọi người đều tin vào lời nói dối đó, như những cơn gió lạnh vô hình bị giam trong sương mù.
Thời gian trôi qua, không một ai nhắc tới chuyện đau thương kia nữa. Một ngày kia, một chàng trai chăm sóc cừu đi ngang qua chiếc cầu, bỗng nhìn thấy một chiếc xương trắng phau nằm dưới chân cầu nổi bật giữa nền đá ẩm mốc. Trong lòng chàng nảy ra ý tưởng, chiếc xương này có thể làm tù và được. Chàng cẩn thận nhặt lấy và mang về nhà, gọt dũa thành một chiếc tù và xinh xắn. Khi chàng thổi thử, thật bất ngờ, chiếc tù và phát ra một giọng hát trong trẻo, than thở về sự tàn nhẫn của người anh:
Chàng chăn cừu mến thương,
Đương thổi tù và tôi:
Anh tôi đập tôi chết,
Đem chôn dưới chân cầu,
Âu vì chuyện lợn rừng,
Mừng lấy được công chúa.
Nhận ra sự kỳ diệu của chiếc tù và, chàng quyết định đem nó dâng vua. Khi đến trước mặt vua, thức thần từ chiếc tù và đã vang lên, khiến mọi người chấn động. Nhà vua lập tức hiểu ra và truyền lệnh đào khu đất dưới chân cầu để tìm kiếm sự thật. Không lâu sau, bộ xương của người em hiền lành đã được tìm thấy, chứng minh tội ác của người anh cả.
Bức màn kịch đã bị vạch trần, người anh độc ác không còn sự biện minh nào và bị xử án. Hắn bị nhốt trong bao, bị thả xuống dòng nước trong veo, không còn ai có cơ hội cứu vớt hắn nữa. Hài cốt của người em hiền từ được đưa về chôn cất trang trọng; một ngôi mộ khang trang, xinh đẹp đã được xây dựng để tưởng nhớ chàng. Rất nhiều người đã đến viếng thăm, thể hiện lòng thương tiếc cùng sự cảm phục đối với nhân cách cao cả của người em.
Câu chuyện này để lại cho chúng ta bài học nhân văn sâu sắc: thiện ác có báo, kẻ mang trong mình trái tim xấu xa cuối cùng sẽ tự đưa mình vào bế tắc. Những người tốt bụng, tuy đôi khi hiền lành và ngây thơ, nhưng chính họ lại sẽ luôn sống mãi trong lòng mọi người, như ngọn đèn sáng giữa đêm tối.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com