Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc nhỏ bé nằm giữa những ngọn đồi xanh tươi, có một công chúa xinh đẹp tên là Lê An. Cô không chỉ có vẻ ngoài xuất sắc với làn da trắng như ngọc, nhưng sự yêu thương và lòng tốt bụng trong trái tim mới là điều khiến cô trở nên rạng ngời hơn bao giờ hết. Mỗi khi cô bước ra từ lâu đài, những người dân quanh vùng đều ngước nhìn và mỉm cười, như thể ánh sáng của mặt trời đã đến bên cạnh họ.
Một ngày nọ, trong lúc đi dạo quanh khu vườn rộng lớn của lâu đài, nơi mà những cơn gió nhẹ mang hương thơm của hoa cỏ, Lê An tình cờ phát hiện một bông hoa hồng đang nở rộ. Điều đặc biệt là, bông hoa này lớn hơn những bông hồng khác, với cánh hoa trắng muốt ánh lên như những đám mây trong trẻo giữa bầu trời xanh ngắt. Vẻ đẹp của nó làm người nhìn không thể rời mắt. Cô nhẹ nhàng ngắt một bông hoa và cẩn thận cắm vào mái tóc dài của mình, như để mang theo một phần của thiên nhiên kỳ diệu ấy bên mình.
Trong khi Lê An đang ngắm nhìn bông hoa, một bà lão tần tảo xuất hiện. Bà có vẻ điêu tàn, nhưng ánh mắt của bà chứa đựng nhiều bí ẩn và một nỗi buồn sâu thẳm. Nhận thấy sự rạng rỡ của công chúa, bà lão nhẹ nhàng nói:
“Thưa công chúa, sự xinh đẹp của hoa hồng trong tóc ngài sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng hãy nhớ rằng, cái đẹp bề ngoài chỉ là một phần, điều quan trọng nhất là cái đẹp trong tâm hồn.”
Lê An mỉm cười, nhưng trong lòng cô không khỏi băn khoăn. Cô muốn hiểu rõ hơn về ý nghĩa của lời bà.
Vài ngày sau, một hoàng tử từ phương xa ghé thăm vương quốc của Lê An. Chàng trai tên là Hạo, quyến rũ với nụ cười tươi tắn và ánh mắt sáng như sao. Từ lần đầu gặp gỡ, Hạo đã phải lòng vẻ đẹp thuần khiết của Lê An và ngắm nhìn nàng như một giấc mơ trong cuộc đời của chàng. Lê An cũng không thể cưỡng lại sức hút từ người con trai đã kể cho cô nghe những câu chuyện kỳ diệu từ những nơi mà cô chưa từng đặt chân tới.
Dần dần, giữa họ nảy nở tình yêu mãnh liệt. Một buổi chiều, khi bầu trời chuyển từ vàng sang hồng rực rỡ, Hạo vì muốn ghi dấu tình yêu của mình dành cho Lê An, đã tặng nàng một chiếc nhẫn làm từ kim loại quý, với viên ngọc bích lấp lánh ở giữa. Lê An vui sướng nhận món quà, nhưng ngay lập tức lại cảm thấy băn khoăn về những gì bà lão đã nói trước đó.
Trong một đêm hoàng đạo, Công chúa quyết định đi thăm bà lão. Khi bước vào ngôi nhà nhỏ cổ kính của bà, Lê An thấy không khí ở đây thật ấm áp, như thể nó mang lại cho cô cảm giác an lành. Bà lão ngồi bên bếp lửa, ánh đèn vàng soi sáng gương mặt đầy nếp nhăn nhưng cũng rạng rỡ nụ cười.
“Bà ơi, bà đã nói về cái đẹp trong tâm hồn. Bây giờ con đang yêu một chàng trai tuyệt vời, nhưng làm thế nào để giữ vững được tình yêu này?” Lê An hỏi, giọng đầy tràn ngập lo âu.
Bà lão nhìn cô bằng đôi mắt thấu hiểu:
“Người yêu thương thật sự sẽ nhìn thấy vẻ đẹp của tâm hồn, công chúa ạ. Hãy luôn sống chân thành, sẻ chia nỗi niềm và hiểu rõ những điều tốt đẹp mà cả hai có thể mang lại cho nhau. Vẻ đẹp bên ngoài không thể bền lâu nếu không có tình yêu xuất phát từ trái tim.”
Bà lão cũng đưa cho cô một bông hoa hồng trắng, và nói rằng: “Bông hoa này sẽ nở rộ khi tình yêu của hai bạn thật sự trong sáng và kiên định.”
Lê An cảm ơn bà và quyết tâm thực hiện lời dạy của bà.
Ngày hôm sau, Lê An và Hạo hẹn nhau trong vườn hoa, nơi mà bông hoa hồng trắng vẫn nở rực rỡ. Họ ngồi lại, chia sẻ những điều sâu sắc nhất mà cả hai đều trân trọng. Lê An nói về ước mơ, về những lo lắng của mình, trong khi Hạo tay trong tay an ủi và động viên cô. Cứ như vậy, họ càng ngày càng hiểu nhau, và tình yêu giữa họ cũng càng thêm vững bền.
Cho đến một ngày, một cơn bão lớn kéo đến vương quốc. Những cơn gió mạnh và tiếng sấm rền vang đã khiến mọi người hoảng loạn. Khi bão qua đi, cả vương quốc đều chịu thiệt hại nặng nề. Lê An và Hạo cùng nhau giúp đỡ những người xung quanh, dọn dẹp và cùng nhau xây dựng lại những gì bị tàn phá. Trong những khoảnh khắc đó, tình yêu của họ không chỉ là dấu ấn của một mối quan hệ mà trở thành sức mạnh của cả vương quốc.
Bẵng đi chưa lâu, Lê An nhận ra rằng bông hoa hồng trắng mà bà lão tặng cô vẫn nở bụ bẫm, một biểu tượng cho tình yêu chân thành đang ngày càng đơm hoa kết trái.
Cuối cùng, khi mọi thứ đã bình yên trở lại, Hạo đã quỳ gối trước mặt công chúa, ngỏ lời cầu hôn với một trái tim chân thành:
“Em Lê An, em không chỉ là ánh sáng trong cuộc đời tôi mà còn là ngọn lửa giữ cho trái tim tôi ấm áp. Hãy cùng nhau viết nên những câu chuyện mới cho vương quốc này nhé.”
Với đôi mắt long lanh, Lê An đồng ý. Chỉ cần tình yêu và sự chân thành, họ sẽ cùng nhau vượt qua những thử thách, viết nên một câu chuyện cổ tích mà không chỉ riêng họ, mà còn cho tương lai của cả vương quốc.
Từ đấy, bông hoa hồng trắng không chỉ là món quà mà còn trở thành biểu tượng cho tình yêu đẹp và nhân văn giữa con người với nhau, nhắc nhở mỗi người về việc trân trọng tình cảm và gắn kết sâu sắc với nhau trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com