Ngày xưa, ở một ngôi làng heo hút, có một người đàn bà góa bụa sống trong túp lều cũ kỹ. Cuộc đời của chị chỉ xoay quanh những công việc nặng nhọc và sự đói khát triền miên. Một ngày nọ, khi ánh nắng vừa ló rạng, chị sinh ra một cậu con trai mà, lạ lùng thay, chỏm đầu của bé còn nằm trong bọc nhau, khiến cho mọi người trong làng vô cùng ngạc nhiên. Họ nói rằng, một lời tiên tri đã xuất hiện, dự đoán rằng khi cậu bé tròn mười sáu tuổi, sẽ có một ngày cậu trở thành phò mã của một nàng công chúa.
Khi tin đồn này đến tai nhà vua, một người đàn ông quyền lực nhưng tàn nhẫn, ông quyết định không thể để điều này xảy ra. Ông đang dạo chơi để hiểu lòng dân và đã nghe kể về cậu bé đặc biệt kia, liền nghĩ ngay rằng cách tốt nhất để bảo vệ công chúa là phải tiêu diệt mối đe dọa từ đứa trẻ. Với một vẻ mặt giả bộ từ bi, ông đã đến tận nơi, vái chào gia đình họ và nói:
– Các vị nhọc nhằn quá, hãy để ta nuôi dạy con trai của các vị, biết đâu lại thành công lớn.
Hai vợ chồng nhà nghèo, nhìn thấy vàng bạc lấp lánh từ tay nhà vua, đã lặng lẽ chấp nhận, không nhận ra rằng họ chính là kẻ thua thiệt nhất. Vua lại bảo rằng:
– Hãy trao nó cho ta, ta sẽ dẫn nó tới những chuyện lớn lao.
Với lòng tham, họ lập tức giao con cho vị vua. Sau đó, vua đặt cậu bé vào một chiếc hòm bằng gỗ, rồi phóng thuyền giữa dòng sông vĩ đại, ném hòm xuống nước với ý định quên đi cái đe dọa ấy. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra: chiếc hòm như một con thuyền nhỏ, nổi bồng bềnh trên mặt nước, không một giọt nước nào thấm vào bên trong.
Hòm trôi dạt đến một cối xay nằm cách xa kinh thành. Lúc đó, có một cậu bé làm việc xay bột thấy hòm, vui mừng chạy đến dùng chiếc liềm để kéo hòm vào bờ, hi vọng tìm thấy vàng bạc. Nhưng khi mở hòm ra, cậu bất ngờ nhìn thấy một đứa trẻ khôi ngô, khỏe mạnh bên trong. Cậu bé nhanh chóng bế cậu ta lên và mang về cho cha mẹ nuôi, một gia đình giàu tình thương nhưng lại không có con cái. Họ hân hoan đón nhận cậu, nói:
– Trời đã thương ban cho chúng ta một đứa con, từ đây ta không còn cô đơn nữa.
Cậu bé được lớn lên trong không khí ấm áp, yêu thương của gia đình nuôi. Những năm tháng trôi qua rồi cũng đến tuổi mười sáu. Một ngày, khi trời đổ mưa như trút nước, nhà vua lại lạc lối, tìm nơi trú tránh và tình cờ bước vào cối xay. Ông nhìn thấy cậu thanh niên cao lớn và hỏi cha mẹ nuôi của cậu:
– Đây có phải con trai của các ngươi không?
Hai vợ chồng lắc đầu:
– Tâu bệ hạ, cháu không phải con đẻ mà là đứa trẻ nhặt được cách đây mười sáu năm từ một chiếc hòm trôi dạt.
Vua chợt thốt lên, lửa giận bốc lên trong lòng. Ông lại nghĩ tới mối hiểm họa đang rình rập:
– Các ngươi có thể nhờ ân nhân của các ngươi làm một việc nhỏ cho ta không? Ta có một bức thư gửi đến hoàng hậu, hãy để đứa con trai đi mang thư cho nàng. Ta sẽ ban thưởng cho các ngươi.
Cha mẹ nuôi nhìn nhau rồi đồng ý, ai mà không muốn có thêm vàng? Cậu thanh niên tràn đầy niềm háo hức, ở một ngả đường lạnh giá, cậu không hề biết bức thư vua gửi đã chứa đựng một lời nguyền đáng sợ.
Khi dòng sông xanh biếc mở ra trước mắt cậu, cậu vụng về để bức thư trong túi bên hông. Nhưng cậu đã lạc mất lối về và phải tìm chỗ trú. Thần may mắn đã dẫn lối đến một ngôi nhà nhỏ bé. Bên trong, cậu thấy một bà lão hiền lành đang ngồi bên lò sưởi, trông cậu đầy tội nghiệp.
– Cậu bé, sao lại lạc vào nơi này? – Bà lão hỏi với giọng ân cần.
Cậu chầm chậm đáp:
– Con đang mang thư cho hoàng hậu, nhưng bị lạc trong rừng. Con xin bà cho phép con trú qua đêm.
Bà lão nhìn cậu với ánh mắt thương xót:
– Trời ơi, trong rừng này có bọn cướp, nếu chúng trở về thì tai họa sẽ ập tới con mất.
– Nhưng con không sợ! – Cậu nói, tay xoa xoa bụng đói – Con mệt mỏi quá, chỉ mong được chợp mắt một chút.
Cậu lăn ra ngủ ngay trên ghế dài, không hay biết rằng hàng loạt cướp chạy về, tức tốc hỏi:
– Ai dám chiếm chỗ ngồi của chúng ta?
Bà lão bình tĩnh nói:
– Đây là một cậu bé lạc đường, từng mang thư cho hoàng hậu, nên tôi đã cho nó ở lại.
Bọn cướp mở bức thư ra, thấy lệnh phải giết ngay người mang thư. Một kẻ trong bọn, vốn dĩ cũng có trái tim ấm áp, đã không thể nhẫn tâm. Hắn xé bức thư của vua, rồi viết lại một cái khác, hứa hẹn rằng:
– Khi người đưa thư này đến, hãy tổ chức ngay lễ cưới cho cậu ta với công chúa trước khi vua trở về.
Rồi chúng tiếp tục để cậu ngủ yên cho đến sáng.
Sáng hôm sau, khi mắt vừa mở, bọn cướp thân thiện đưa bức thư cho cậu và chỉ đường đến hoàng cung. Cậu cầm trong tay bức thư may mắn, không biết rằng cuộc đời mình sẽ đổi thay.
Khi hoàng hậu nhận được thư, bà lập tức tổ chức lễ cưới hoành tráng cho chàng thanh niên tốt số. Lễ cưới tràn đầy âm nhạc, ánh sáng và những nụ cười hạnh phúc, công chúa gặp người chồng mơ ước của mình, vui vẻ hân hoan trong tiếng vỗ tay reo mừng.
Thời khắc hạnh phúc đến, nhà vua trở về hoàng cung, kìa, một bất ngờ khiến ông choáng váng: lễ cưới cả một bữa tiệc lớn đang diễn ra. Ông thắc mắc:
– Tại sao lại có chuyện này? Ta đã ra lệnh khác hẳn!
Hoàng hậu đưa bức thư cho vua xem, và khi nhà vua nhận ra rằng bức thư đã bị đánh tráo, cơn giận điên cuồng văng vẳng bên tai ông. Ông triệu chàng rể vào và chất vấn, nhưng cậu thanh niên cương quyết nói:
– Tâu bệ hạ, con không hề hay biết về việc này, chắc chắn là có kẻ đã gian trá trong lúc con ngủ say ở trong rừng.
Vua giận dữ, ném ra một thách thức:
– Nếu ngươi muốn giữ được công chúa, hãy xuống âm phủ mang về ba sợi tóc vàng của con quỷ. Nếu thực hiện được, ta sẽ chấp nhận cho ngươi quay lại cung điện sống bên cạnh công chúa.
Tin mà vua đưa ra như một lời nguyền, nhưng cậu thanh niên không tỏ ra sợ hãi, cậu quyết tâm:
– Con nhất định sẽ mang về ba sợi tóc vàng, quỷ dữ nào có thể làm khó được con!
Đem theo dũng khí trong lòng, cậu lên đường thực hiện sứ mệnh. Cậu đi lang thang qua các cánh rừng, leo qua dãy đồi và khi đêm xuống, ánh trăng sáng như ngọc, một ngôi nhà nhỏ hiện ra trước mắt. Bên trong, cậu bắt gặp một bà lão ngồi bên bếp lửa.
– Ai đó? Ngươi từ đâu tới? – Bà lão hỏi với một chút lo lắng.
Cậu thanh niên mạnh dạn:
– Con đang trên đường mang thư cho hoàng hậu. Xin bà hãy cho con trú lại đêm nay.
Bà lão chỉ rõ:
– Ngươi lạc vào nhà của bọn cướp, nếu chúng biết được thì khó mà tránh khỏi tai họa.
Dẫu vậy, sự kiên nhẫn trong lòng cậu đã không chao đảo, nỗi mệt mỏi khiến cậu lăn ra ngủ nhanh chóng.
Một lát sau, bọn cướp trở về, thấy người lạ trong nhà, chúng đổ xô vào. Bà lão khéo léo biện minh cho chàng trai:
– Thằng bé này vô tội, nó đang mang thư cho hoàng hậu và bị lạc, đã ở đây lánh nạn.
Bọn cướp đọc bức thư, thấy lệnh phải giết người đưa thư, nhưng tên cướp biết thương hại đã xé nó, viết một bức thư mới, nói:
– Đưa thư giá như thế này tới tay hoàng hậu, sẽ phải tổ chức lễ cưới cho cậu ta trước ngày vua về.
Rồi bọn cướp để cho cậu ngủ yên đến sáng.
Khi ánh mặt trời chiếu rọi, cậu thanh niên nhận được bức thư mới, mang trong lòng niềm vui, xa tay chào bọn cướp và vượt đường đến hoàng cung.
Lễ cưới bắt đầu như một giấc mơ thật đẹp, công chúa hạnh phúc trong vòng tay trao gửi. Nhưng vua đã trở về, và trước sự thật bất ngờ, ông ngỡ ngàng hỏi:
– Ai đã làm chuyện này? Lẽ nào công việc ta giao không hề được nghe theo?
Hoàng hậu trình bức thư cho vua xem, nhà vua đăm chiêu, và cảm thấy mình đã quyến rũ bởi những điều mà không ngờ. Ôi chao! Rốt cuộc là ai đã thay đổi dòng chảy vận mệnh như thế?
Từ trong cõi hoang mang, nhà vua bỗng buộc chàng trai, chỉ ra rằng nếu muốn sống bên công chúa, sẽ phải xuống âm phủ lấy ba sợi tóc vàng.
Nhưng điều bất ngờ là chàng thanh niên không tỏ ra chùn bước. Cậu khẽ mỉm cười:
– Con sẽ đi đến âm phủ và mang về những sợi tóc vàng.
Trang trọng dời bước chân, cậu đi ra ngoài. Các lính canh nhìn cậu với ánh mắt khó tin:
– Anh làm nghề gì và tài năng của anh là gì?
Cậu đáp, tự tin:
– Mọi sự trên đời ta đều biết.
Tên lính canh hỏi tiếp:
– Nếu như thế, anh cho tôi biết giếng ở chợ tại sao lại cạn, trước kia chảy ra rượu vang?
Cậu chỉ mỉm cười:
– Chờ khi tôi trở về, tôi sẽ cho các anh biết.
Rồi cậu tiếp tục hành trình.
Đến thành phố tiếp theo, một lính canh vẫn hỏi cậu:
– Anh có tài năng gì đặc biệt?
Cậu lại nói:
– Mọi sự trên đời ta đều biết.
Lính canh hỏi:
– Vậy tại sao cây táo nơi này từng tốt tươi giờ lại trơ trụi?
Cậu nhẹ nhàng đáp:
– Hãy chờ khi tôi trở về, tôi sẽ cho các anh biết.
Dưới bờ sông lớn, cậu gặp một người chèo đò.
– Anh làm nghề gì và biết làm gì?
– Mọi sự trên đời ta đều biết.
– Vậy cho tôi biết vì sao tôi cứ phải chở khách mà không ai tới thay phiên?
– Hãy chờ khi tôi trở về, tôi sẽ cho các anh biết.
Khi cậu đặt chân tới cổng âm phủ, khung cảnh thật u tối, u ám. Một bà lão hiền hòa đang chờ ở cửa. Bà hỏi:
– Sao con lại đây?
Cậu trả lời:
– Con cần ba sợi tóc vàng của quỷ.
Bà lão khẽ cười:
– Có điều đó sẽ rất nguy hiểm, con quỷ mà con muốn lấy tóc về rất độc ác. Nhưng ta sẽ giúp con.
Bà mặc phép biến cậu thành một con kiến. Bà cẩn thận dặn dò:
– Hãy nấp trong váy của ta, khi con quỷ về, hãy hợp sức mà lấy tóc.
Khi bóng tối buông xuống, con quỷ xuất hiện, phương mùi ác độc lan tỏa. Nó nghi ngờ và tra hỏi:
– Ta ngửi thấy mùi người, không lẽ có kẻ trong nhà ta?
Bà lão nói khéo:
– Ngồi xuống đi, ta đã nấu bữa tối cho ngươi. Ăn cho no rồi hãy nghỉ ngơi.
Quỷ nguôi ngoai, ăn uống no nê, trong cơn say giấc, nó hả vui tiếng ngáy vang. Hồi lâu, bà lão nhanh chóng nhổ sợi tóc vàng đầu tiên.
Quỷ choàng tỉnh, hỏi gặng:
– Bà làm gì vậy?
Bà vờ như vô tình:
– Ta mơ thấy giếng cạn khô. Nguyên do là gì vậy?
Quỷ tức thì cười khẩy:
– Giết con cóc dưới đáy giếng và mọi thứ sẽ lại tốt.
Bà lão tiếp tục nhổ sợi thứ hai, quỷ không kiềm chế được đã trở nên nổi điên:
– Thật đau quá, bà đừng làm thế!
Bà lại viện lý do mơ thấy một cây táo trơ trụi, quỷ lại đáp:
– Giết con chuột gặm gốc cây.
Cuối cùng, bà mạnh tay nhổ sợi tóc thứ ba, lần này quỷ đã thức hẳn và đe dọa:
– Hay lắm, bà dám làm thế thì sẽ phải trả giá!
Bà lão ngọt ngào:
– Trong mơ, tôi thấy có một người chèo đò khốn khổ trách mắng.
Quỷ hết sức ngạc nhiên, vội vàng cho biết:
– Chỉ cần ai muốn qua sông thì hãy ấn mái chèo vào tay họ.
Ʉậu lấy ba sợi tóc và trả lại thân người, cảm ơn bà già đã giúp mình vượt qua khó khăn. Trở về, cậu hào hứng gặp lại bác lái đò, và hứa sẽ giải thích cho bác về nỗi nhọc nhằn mà không ai có thể tưởng tượng nổi khi trở lại.
Khi về đến thành phố, chàng báo cho lính canh biết rằng cần phải giết một con cóc để khôi phục dòng nước. Họ sung sướng, ban thưởng cho cậu hai con lừa vàng.
Về đến thành phố có cây táo, chàng giải thích cho lính canh chuyện chuột đã gặm gốc, khiến cây khô héo. Hai con lừa vàng được ban thưởng lại tiếp tục phía trước.
Cuối cùng, chàng trở về nhà, nơi công chúa chờ đợi. Với ba sợi tóc vàng trong tay, chàng đến trước mặt vua. Ông vui mừng chẳng khác nào một đứa trẻ:
– Cậu đã thực hiện điều ta yêu cầu. Giờ có thể trở thành phò mã, lấy công chúa.
Chàng thưa:
– Ở sông bên kia có vàng như cát, bệ hạ có muốn đến đó không?
Nhà vua gật đầu, lập tức kéo quân sang bờ bên kia. Nhưng khi bước qua bên kia, bác lái đò vội ấn mái chèo vào tay vua, để vua chèo đò chở khách.
Lòng tham không đáy làm vua phải chịu tội. Thời kỳ đầy tham lam và độc ác kết thúc bằng một màn trả thù kinh ngạc, và giờ chế độ cai trị cứng rắn của vua nhưng thực ra lại chính là chính mình, khổ mình.
Và từ ấy, chàng thanh niên mang trong mình suốt cả cuộc đời sự hiểu biết rằng, ai càng tham lam thì sẽ phải gánh chịu hậu quả do chính tay mình tạo ra. Con người đâu chỉ nên quan tâm đến quyền lực mà quên mất bản thân chỉ là một phần của cuộc sống này, hãy sống tốt và dành điều tốt đẹp cho mọi người.
Hạnh phúc đã đến, và từ đó, mọi người trong vương quốc vui vẻ sống bên nhau. Hãy nhìn vào điều thiện và nhân ái, thế giới sẽ tràn ngập sức sống tràn đầy và lòng yêu thương.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com