Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nép mình bên bờ biển rộng lớn, có hai vợ chồng người đánh cá nghèo sống trong một túp lều đơn sơ. Ngọn gió biển rì rào bên tai, sóng vỗ dạt dào như tiếng ru của thiên nhiên, nhưng cuộc sống của họ thì đầy vất vả. Mỗi sáng sớm, người chồng lại ra khơi cùng chiếc thuyền tre nhỏ, nỗ lực đánh bắt từng con cá để mang về cho vợ.
Một hôm, khi ánh bình minh vừa ló dạng nơi chân trời, người chồng kiên nhẫn quăng lưới xuống mặt nước trong vắt. Lưới không lay chuyển, nhưng khi anh kéo lên, một điều kỳ diệu hiện ra: một con cá vàng óng ánh, bơi lội trong những giọt nước như dát vàng. Anh ta không thể tin vào mắt mình, đắm chìm trong vẻ đẹp rực rỡ của con cá.
Bất ngờ, từ miệng cá phát ra một giọng nói êm dịu:
– Xin lỗi bác thuyền chài, nhưng hãy thả tôi về biển khơi. Tôi hứa sẽ biến túp lều của bác thành một tòa lâu đài tráng lệ.
Người chồng ngẩn ngơ, sau đó lẩm bẩm:
– Lâu đài đẹp đẽ có ích gì nếu chúng ta không có gì để ăn?
Cá vàng nhanh chóng đáp:
– Đừng lo lắng! Ở dalam lâu đài, bác chỉ cần mở một cái tủ, bên trong chứa đầy những món ngon đủ loại. Bác muốn ăn bao nhiêu tùy thích.
Người thuyền chài mơ màng:
– Nếu đúng như vậy, tôi sẽ thả mi xuống nước. Nhưng tôi muốn biết rằng điều gì khiến mọi thứ trở nên tốt đẹp như vậy.
Cá vàng nghiêm túc nói:
– Tuy nhiên, bác phải hứa rằng sẽ không bao giờ tiết lộ cho bất kỳ ai lý do đằng sau sự giàu có này. Nếu không, mọi thứ sẽ biến mất.
Với quyết tâm, người chồng thả con cá về biển và trở về nhà. Khi anh bước vào, cảnh tượng trước mặt làm anh choáng ngợp. Túp lều cũ kỹ giờ đã biến thành một lâu đài nguy nga, lộng lẫy, ánh sáng lung linh như ngàn sao trong những buổi tiệc.
Lần theo những bậc cầu thang đá cẩm thạch, anh tìm thấy vợ đang ngồi trong một căn phòng sang trọng, được trang trí bằng những bức tranh tinh xảo và những bông hoa tươi tắn. Nét mặt vợ rạng rỡ ánh lên niềm vui sướng:
– Anh ơi, đây có phải là giấc mơ không? Em không thể tin vào mắt mình!
Người chồng, trong lòng tràn ngập hạnh phúc nhưng lại cảm thấy cơn đói cồn cào:
– Vâng, anh cũng cảm thấy tuyệt vời! Nhưng giờ anh thực sự đói rồi, chúng ta cần phải ăn gì đó.
Người vợ ngần ngại:
– Nhưng trong lâu đài này, em không biết lấy đâu ra đồ ăn.
Vị thuyền chài ánh mắt sáng lên khi nhớ đến cái tủ lớn ở góc phòng:
– Đơn giản thôi! Có cái tủ kìa, chỉ cần mở ra là thấy đủ thứ.
Người vợ chạy tới mở tủ, và nàng bất ngờ thấy bên trong là những món ăn phong phú: bánh ngọt thơm phức, thịt nướng mềm mại, trái cây tươi mát và cả những chai rượu ngon lành. Nụ cười tỏa sáng trên khuôn mặt nàng, lòng tràn ngập niềm vui.
– Anh yêu, anh muốn món nào nào? – Nàng hỏi, đôi mắt lấp lánh như những viên ngọc quý.
Họ cùng nhau ngồi vào bàn tiệc, thưởng thức những món ăn phong phú, từng miếng đều khiến họ cảm nhận được vị của hạnh phúc. Sau bữa ăn thịnh soạn, người vợ nghiêm trang hỏi:
– Chúng ta có thật sự xứng đáng với những điều này không, anh? Thế nhưng, liệu chúng ta có thể giữ bí mật này mãi mãi không?
Người chồng nhìn vào mắt vợ và cảm thấy lòng trĩu nặng. Bài học về sự khiêm tốn và tầm quan trọng của lòng biết ơn về những gì họ đang có khiến anh cảm thấy đau đáu. Từ trái tim, anh khẳng định:
– Em ơi, chúng ta sẽ bảo vệ bí mật này, và sống với lòng biết ơn cho những gì mà cá vàng đã ban tặng.
Từ đó, họ sống trong sự hòa thuận, và lấy những điều tốt đẹp trong cuộc sống để nuôi dưỡng tâm hồn. Họ học được rằng, không phải chỉ có vật chất mới đem lại hạnh phúc, mà còn có sự yêu thương và chăm sóc dành cho nhau.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com