Khoa La là tên của một chú vẹt xinh đẹp với chiếc mỏ không chỉ lấp lánh mà còn vô cùng phong phú trong các hoạt động săn mồi. Với tài năng thiên phú của mình, Khoa La dễ dàng mổ châu chấu, loại côn trùng nhỏ xanh mướt đang ẩn nấp trong những bụi cỏ dày đặc. Mỗi lần, chú đều cảm nhận được vị ngọt ngào của châu chấu và không quên dự trữ một ít cho những lúc đói kém sau này.
Thế nhưng, những chú châu chấu không bằng lòng với số phận như vậy. Không thể tiếp tục chấp nhận việc làm mồi cho Khoa La, chúng bàn bạc và quyết định thành lập một phong trào chống đối mang tên “Liên minh châu chấu”. Trong những buổi họp bí mật, chúng đã thảo luận và vạch ra kế hoạch chi tiết nhằm giành lại tự do cho bản thân.
Khi một hôm Khoa La bay lượn, mong tìm kiếm bữa ăn ngon quen thuộc, chú đột nhiên thấy không có dấu hiệu nào của châu chấu. Cảm giác đói bụng bắt đầu cồn cào, và chú không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải sử dụng thức ăn mình đã tích trữ từ trước.
Ngày qua ngày, Khoa La liên tục phải chao đảo trong sự thất vọng. Kho dự trữ cứ vơi dần, cho đến một ngày chỉ còn lại một chiếc chân châu chấu. Mặc dù bản năng muốn kiêng nhịn, nhưng cơn đói khiến nó không còn sức chịu đựng. Chú tự nhủ: “Không ăn thì không thể ngủ được!” Và sau cùng, Khoa La đã ăn chiếc chân đó, nhưng với một cái bụng rỗng tuếch, điều đó chẳng mấy tác dụng, khiến bụng chú đau quặn cả đêm.
Sang hôm sau, Khoa La phờ phạc, uể oải và vô cùng đói khát. Dù cố gắng mấy cũng không thể thoát khỏi vòng tay mệt mỏi, chú quyết định nghỉ ngơi dưới tán cây râm mát. Khi chợp mắt, bỗng nhiên một âm thanh lạ vang lên:
“Bu chi chi… cưa chi chi…”
“Mình có bị đói đến mức nghe thấy tiếng bụng mình gào thét không nhỉ?” Khoa La tự hỏi, nhưng âm thanh cứ lan toả, khiến chú khó chịu: “Thật lạ… Âm thanh này không ngừng lại sao? Có khi nào mình không thể nghe thấy gì ngoài sự đói khát của mình không?”
Âm thanh ấy kéo dài mãi, khiến Khoa La không thể kiên nhẫn thêm được nữa. Khi chú mở mắt, bất chợt một hình ảnh kỳ dị xuất hiện: Một đám mây như đang tiến tới. Nhưng khi nhìn kỹ, Khoa La hoảng hốt nhận ra rằng đó không phải là mây, mà là một đàn châu chấu đang bay tới, đông đúc và hung hãn.
“Cái gì vậy? Đàn châu chấu!” Khoa La kêu lên trong sự hoảng loạn. Chúng đổ xô tới, đánh đạp, cắn xé, khiến chú không thể nào chịu nổi. Trong tình thế cấp bách, Khoa La phải nhảy từ cành này sang cành khác để chạy trốn. Nhảy mãi, nhảy mãi, đến khi sức lực cạn kiệt, chú lộn nhào từ trên cây xuống, không còn sức để lên tiếng.
Âm thanh kỳ lạ mà chú nghe trước đó cuối cùng được giải thích: Đó là tiếng chân của cả đàn châu chấu đập xuống mặt đất, một âm thanh uy hiếp khó quên. Chú nằm bất động, và lũ châu chấu thấy vậy tưởng rằng mình đã hạ gục Khoa La nên lặng lẽ tản đi.
Thực tế, Khoa La chỉ bị ngất đi do quá kiệt sức. Một thời gian sau, cơn gió nhẹ nhàng đã đánh thức chú dậy. Khi tỉnh lại, Khoa La thấy xung quanh vắng lặng như tờ. Cảm giác tủi thân trỗi dậy trong lòng. Chú mệt mỏi lê bước tới một dòng suối gần đó để uống nước. Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước lấp lánh như một tấm gương, khiến Khoa La giật mình khi soi vào.
“Ôi! Sao mình lại xấu xí thế này!” – Khoa La thốt lên, nhận ra bộ dạng tiều tụy của mình với đôi mắt quầng thâm và bộ lông bơ phờ.
Nhìn lại tất cả những điều đó, Khoa La bắt đầu suy nghĩ: “Đàn châu chấu thật đáng sợ! Nhưng sao mình lại quên mất ưu điểm của bản thân? Mỏ của ta đâu phải là món quà vô giá hay sao? Tại sao trước đây mình có thể bắt châu chấu một cách dễ dàng mà giờ đây lại không làm được?”
Từ hôm đó trở đi, Khoa La không còn dám mạo hiểm với những chú châu chấu nữa. Khi cơn đói ập đến, chú chỉ biết kiếm vài cọng cỏ để lấp đầy chiếc bụng đói hoặc ăn những hạt quả mềm.
Câu chuyện này gửi gắm một thông điệp sâu sắc: Chỉ khi kẻ yếu đoàn kết lại, họ mới có thể vượt qua sức mạnh của kẻ mạnh.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện tại đây. Và hãy xem thêm các Truyện cổ tích khác tại cotichvietnam.com