Trong một khu rừng rậm rạp và xanh tươi, nơi tiếng chim hót vang vọng giữa những tán cây cao vút, có một con đại bàng hung hãn và kiêu ngạo. Nó luôn tự xưng là “Chúa tể bầu trời”, thường xuyên đem sức mạnh và bản lĩnh của mình ra để khoe khoang với mọi loài chim khác. Con đại bàng thường mặt mũi liên tục sáng sủa, lông vũ lấp lánh dưới ánh nắng, và tự tin nói với các loài chim rằng:
– Ta là người mạnh nhất, là loài chim bay cao nhất và có tiếng kêu vang dội nhất trong toàn bộ khu rừng này!
Vào một buổi sáng đẹp trời, nó quyết định tập hợp tất cả các loài chim lại để thách thức. Giọng nói của đại bàng rền vang như tiếng sét:
– Hỡi các loài chim, có ai đủ dũng cảm để thử sức cùng ta trong trò thi đấu kêu to, ăn nhiều và bay cao không?
Cả bầy chim lặng thinh, hốt hoảng nhìn nhau. Nỗi sợ hãi tràn ngập không khí, khiến chúng không dám rên rỉ câu nào, và như thế, lòng kiêu hãnh của đại bàng lại càng tăng thêm.
– Ta có thể áp đảo các ngươi dễ dàng – đại bàng tự mãn tuyên bố.
Đột nhiên, từ cuối một cành cây, một chú sẻ con nhỏ nhắn, nhưng đầy dũng khí, cất giọng:
– Bác đại bàng ơi, nếu như bác chỉ nói đến việc ăn và kêu to thì chúng em không dám đâu. Nhưng thử bay cao với bác thì em xin được một lần thử sức!
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chú sẻ, cả đại bàng cũng không ngờ đến điều này. Nhưng sẻ con không hề run sợ, ánh mắt sáng ngời quyết tâm.
Cuộc thi bắt đầu. Đại bàng với đôi cánh rộng lớn vỗ mạnh, bay vút lên trời cao. Khi nó đã vượt qua những ngọn cây xanh, nó gọi lớn:
– Ê, sẻ con, ngươi đâu rồi?
Giọng nói kiêu ngạo của đại bàng vang lên, nhưng không chút tiếng trả lời. Đôi cánh nhẹ nhàng của chú sẻ từ từ vươn ra, bay lên trên đầu đại bàng.
– Em đây, bác cứ yên tâm, em sẽ không bỏ cuộc đâu! – giọng của sẻ con vẫn trong trẻo và đầy tự tin.
Đại bàng cố gắng bay lên cao hơn, hơn cả những đỉnh núi trập trùng, chí khí hừng hực. Nó lại gọi:
– Vậy sao, sẻ con? Ngươi vẫn theo kịp ta chứ?
– Vâng, em vẫn đang ở ngay trên đầu bác. Bác không phải lo, chả nhẽ bác đã mệt rồi sao? – Sẻ con đáp lại, nhấn mạnh đôi cánh của mình.
Đại bàng, trong lòng bối rối, cố sức bay lên trên những đám mây trắng xóa. Nó nghĩ thầm rằng sẻ con thực không thể đi xa thêm nữa. Nhưng khi nó thở hồng hộc, đôi cánh dường như không còn sức lực, thì giọng nhỏ nhắn từ trên đầu vang lên:
– Chưa đâu, em vẫn ở đây, bác đại bàng ơi!
– Không thể nào! – Đại bàng thốt lên, sự kiêu ngạo giờ đã nhuốm màu lo lắng.
Nó khao khát không chịu thua, cố gắng vươn mình lên một lần nữa, nhưng bí bách quờ quạng trong không trung, đột nhiên một chỗ không vững khiến đại bàng mất đà. Nó rơi xuống như một hòn đá nặng ký, rơi xuống vực sâu.
Giữa sự im lặng căng thẳng, sẻ con nhẹ nhàng mở cánh, đậu xuống giữa cả bầy chim đang hồi hộp chờ đợi kết quả. Mọi con chim trong rừng đều nghi ngờ, không biết bằng cách nào mà chú sẻ có thể đánh bại được đại bàng vĩ đại.
Chỉ có một chú sẻ con khác chứng kiến khởi đầu cuộc thi, nó mỉm cười, hiểu rằng trong suốt cuộc thi, sẻ con đã ngồi trên lưng của đại bàng, tận dụng sự hùng mạnh của đại bàng để chiến thắng.
Bằng trí thông minh và lòng dũng cảm, chú sẻ đã chứng minh rằng không phải lúc nào sự to lớn và mạnh mẽ cũng là yếu tố quyết định chiến thắng. Dù nhỏ bé, nhưng với sự khéo léo và quyết tâm, sẻ con đã đánh bại đại bàng kiêu ngạo, mang lại một bài học sâu sắc cho tất cả mọi loài chim: Sự tự mãn có thể dẫn đến thất bại, và đôi khi, những điều nhỏ bé ẩn chứa sức mạnh lớn lao.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện tại đây. Và hãy xem thêm các Truyện cổ tích khác tại cotichvietnam.com