Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất xa xăm, cách Xứ Lắm Ruộng hàng nghìn ngày đường, có một đàn chim hạc lớn với bộ lông vàng rực rỡ. Chúng tự hào với vẻ đẹp kiêu sa mà không một loài chim nào có được. Một buổi sáng bình minh rực rỡ, Thần Ðại Linh, chúa tể của những loài chim, đã gọi Latakini, con hạc đầu đàn, đến và khẽ nói:
– Latakini, đàn chim của ngươi là biểu tượng cho vẻ đẹp nhất trong mọi loài. Bộ lông vàng của các ngươi là một món quà quý giá mà danh chúa đã ban tặng. Nhưng ta muốn các ngươi hãy lưu giữ vẻ đẹp ấy tại nơi mà ta đã chỉ định cho các ngươi, đừng rời xa nơi này.
Latakini, tràn đầy tò mò và lẫn chút bướng bỉnh, đã hỏi:
– Tại sao chúng tôi không được phép bay đến những vùng đất khác?
– Nếu các ngươi rời xa nơi này, cánh hạc sẽ không còn ánh vàng lấp lánh mà ta đã ban cho – Thần Ðại Linh trả lời, rồi từ từ biến mất trong ánh sáng lấp lánh.
Không ngăn được trái tim xao xuyến, Latakini xòe rộng đôi cánh lớn và bay lướt qua bầu trời trong xanh, thông báo đến cả đàn về quyết định của Thần Ðại Linh. Vào cuối mùa hè, khi không khí se lạnh và màu sắc của lá bắt đầu chuyển mình, những đàn ngỗng xứ Canada, vịt trời và cuốc đã khởi hành để trở về quê hương phương Nam ấm áp. Âm thanh vui tai của các loài chim di cư đã vang vọng khắp bầu trời, như một bản nhạc báo hiệu cho cuộc hành trình quan trọng.
Latakini càng ngày càng không thể giữ được sự bình thản. Ngày nối ngày, nó ngắm nhìn những đàn chim lớn bay vút lên trời cao, thả những tiếng gọi trong trẻo, và đêm đến lại nghe tiếng vỗ cánh rộn ràng. Một sáng sớm, khi ánh nắng ló dạng, nó nhìn thấy cả một vùng trời chỉ còn lại đàn hạc. Cảm xúc dâng trào, Latakini đã ra hiệu cho cả bầy bay lên.
Thần Ðại Linh, từ phía xa xa, cảm nhận được sự vi phạm này và ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong lòng Người. Người biết rằng đàn hạc đã bay về Xứ Lắm Ruộng và lập tức đã ra lệnh cho tất cả nguồn nước nơi đó xóa bỏ ánh vàng lấp lánh khỏi cánh những con hạc dám trái ý Người.
Những con hạc vàng đã bay xuyên qua bầu trời trong suốt ngày và đêm, vượt qua những dãy núi và dòng sông xa lạ, cho đến khi những cánh đồng xanh ngát phía trước hiện ra. Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi trên những cánh đồng trải dài cùng các hồ nước lấp lánh như những viên đá quý. Chúng đã đến nơi mà chúng mong ước.
Latakini, cảm thấy hạnh phúc, cụp cánh lại và lượn quanh mặt hồ xanh biếc, rồi đột ngột nhào xuống, với cả đàn theo sau với những tiếng đập cánh rộn ràng. Nhưng ngay khi những con hạc vừa đáp xuống mặt nước, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, và một cơn bão dữ dội ập đến. Những con sóng lớn nổi lên như núi, quật ngã đàn hạc, lôi cuốn chúng ra xa, xoá sạch ánh vàng trên cánh của chúng theo ý chỉ của Thần Ðại Linh.
Latakini vội vàng ra hiệu cho đàn cất cánh bay lên, nhưng đã muộn. Những con chim rực rỡ một thời giờ đã trở thành những vệt trắng xóa bay giữa trời. Lời cảnh báo của Thần Ðại Linh vang vọng trong tâm trí nó, như một hồi chuông cảnh tỉnh.
Khi nhìn thấy các bạn của mình không còn mang vẻ đẹp vốn có, Latakini tự an ủi mình:
– Mùa xuân đến, ta sẽ trở về quê hương ở phương Bắc. Có thể Thần Ðại Linh sẽ ban lại bộ cánh vàng cho ta. Từ đây trở đi, ta không còn dám vi phạm lệnh Người nữa, và sẽ luôn sống ở nơi mà Người đã chỉ định.
Nó hồi hộp mong đợi mùa xuân. Khi mùa di trú bắt đầu, nó kêu gọi cả đàn quay trở về quê hương. Một lần nữa, đàn hạc đã bay ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, không một chớp mắt nghỉ ngơi cho đến khi họ hạ cánh xuống đồng cỏ quen thuộc, nơi họ đã từng sinh sống.
Ôi, thật đáng buồn! Những cánh hạc của Latakini giờ đây không còn sắc vàng chói lọi nữa, mà vẫn chỉ là màu trắng đơn điệu như tuyết đã trở lại. Latakini rốt cuộc hiểu ra rằng với sự bướng bỉnh của mình, nó đã đánh mất điều quý giá nhất mà Thần Ðại Linh đã ban tặng. Không còn ánh vàng nào lay động trong gió, chỉ còn lại nỗi tiếc nuối khắc khoải, và một bài học sâu sắc về sự phục tùng và kiểm soát bản thân.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện tại đây. Và hãy xem thêm các Truyện cổ tích khác tại cotichvietnam.com