Ngày xưa, tại một vương quốc xa xôi, có một người lính dũng cảm đã phục vụ cho nhà vua suốt những năm tháng chiến tranh gian khổ. Mặc dù đã chịu đựng biết bao nhiêu thương tích, khi hòa bình trở lại, ông được vua phán rằng:
– Ta không còn nhu cầu với ngươi nữa, và cũng không thể ban thưởng cho những ai không còn phục vụ được.
Người lính, cựu chiến binh với tấm lòng trung thành, trở về một cuộc sống trống vắng và chán nản. Ông không biết phải làm gì để nuôi sống bản thân. Một buổi chiều, khi nỗi buồn không nguôi, ông lang thang vào một khu rừng rậm rạp, ánh mặt trời đã dần tắt. Trong khi đi bộ, ông chợt nhìn thấy ánh đèn mờ mờ ở đằng xa, tò mò, ông tiến lại gần và nhận ra đó là một ngôi nhà nhỏ của một mụ phù thủy.
Ông nhẹ nhàng gõ cửa và nói:
– Xin bà cho tôi nhờ trú ngụ qua đêm, và tôi rất khát, liệu bà có thể cho tôi chút thức ăn không?
Mụ phù thủy với vẻ mặt có phần gian xảo đáp:
– Hừm, mày không nên cầu cứu một kẻ lạ như ta, nhưng vì thương hại, ta sẽ giúp. Tuy vậy, trước hết mày phải làm cho ta một việc.
Người lính, với cử chỉ đầy đáng thương, hỏi:
– Việc gì, thưa bà?
– Ngày mai, hãy giúp ta xới vườn.
Chẳng còn lựa chọn nào khác, người lính đồng ý và tiếp tục công việc vất vả. Suốt cả ngày, ông làm lụng chăm chỉ, nhưng đến khi hoàng hôn buông xuống thì vẫn chưa thể hoàn thành. Mụ phù thủy nhìn ông, rồi phán:
– Ta biết ngươi đã cố hết sức, nhưng ta cần ngươi ở lại thêm một đêm nữa và ngày mai, hãy chẻ củi cho ta.
Dù biết mình đang bị lợi dụng, người lính vẫn không còn cách nào khác, ông lại làm việc hết mình cho đến khi trời tối. Tối hôm đó, mụ phù thủy lại bảo ông ở lại, lần này mụ nhờ:
– Lấy cho ta ngọn đèn từ dưới giếng sâu ở phía sau nhà, nó phát ra ánh sáng xanh mà không bao giờ tắt.
Hôm sau, mụ dẫn người lính đến giếng và bảo ông ngồi vào một cái thúng để kéo xuống. Khi người lính lấy được ngọn đèn phát sáng, mụ phù thủy giơ tay đón lấy, nhưng người lính đã kịp nhận ra ý đồ xấu xa của mụ và nói:
– Khoan đã! Để tôi ra khỏi giếng đã, tôi mới đưa đèn cho bà.
Mụ phù thủy, tức giận, bèn buông dây, khiến người lính rơi xuống đáy giếng. Nhờ đất mềm, ông không bị thương, nhưng lại lâm vào cảnh tuyệt vọng. Ngọn đèn sáng vẫn trong tay, nhưng ông không biết làm sao để thoát ra.
Thở dài, ông ngồi lặng lẽ, trong túi của mình bỗng thấy còn lại một điếu thuốc đã nhồi sẵn. Ông quyết định hút nó như một niềm an ủi cuối cùng, nên rút điếu thuốc ra và châm vào ngọn đèn xanh. Khi làn khói thuốc lan tỏa trong giếng, một hình dạng nhỏ nhắn, màu đen hiện ra trước mặt, tinh nghịch hỏi:
– Thưa thầy, thầy muốn gì ạ?
Người lính, hoang mang đáp:
– Ta không triệu gọi ngươi, nhưng nếu có thể, hãy giúp ta ra khỏi giếng này.
Người bé nhỏ liền vươn tay ra và dẫn người lính qua một lối đi dưới lòng đất. Trên đường đi, hắn chỉ cho người lính thấy kho vàng mà mụ phù thủy đã cất giấu. Người lính không ngần ngại, đem vàng lên mặt đất và từ đó quyết định trả thù cho sự bạc bẽo mà ông đã phải chịu đựng.
Khi trở về, người lính mặc trang phục lộng lẫy, bước vào một quán trọ sang trọng và gọi người bé nhỏ đến bên mình:
– Ta đã trung thành phục vụ cho nhà vua, nhưng giờ đây ta không thể tha thứ cho sự phụ bạc ấy, ta cần trả thù.
Người bé nhỏ, ngạc nhiên, hỏi:
– Thầy muốn ta làm gì?
Người lính, với ánh mắt đầy quyết tâm, nói:
– Đêm nay, khi công chúa ngủ say, hãy mang nàng về đây cho ta.
Người bé nhỏ chần chừ:
– Việc đó rất dễ dàng, nhưng nếu bí mật bị bại lộ, thầy sẽ rơi vào thế hiểm nguy.
Không một chút dao động, người lính khẳng định, và đúng nửa đêm, người bé nhỏ vác công chúa vào.
Người lính quát lên:
– Đến đây, cô gái! Hãy bắt đầu công việc ngay, quét dọn căn phòng này!
Công chúa, trong giấc mơ, phải làm việc không khác gì một người hầu. Khi gà gáy lần đầu, người bé nhỏ lại mang công chúa trở về cung. Sáng hôm sau, công chúa tâu với vua về giấc mơ kỳ lạ:
– Con thấy mình bị đưa đi qua các con phố, và phải làm những việc mệt nhọc như quét dọn, đánh giày. Dẫu chỉ là một giấc mơ, nhưng con cảm thấy rất mệt.
Nhà vua đã khôn ngoan:
– Giấc mơ có thể là dấu hiệu. Hãy thu thập đỗ nhỏ, nếu con lại bị đưa đi, nó sẽ để lại dấu vết máng đi theo.
Người bé nhỏ, nấp gần đó, đã nghe theo lời vua. Đêm đến, khi người bé nhỏ lại mang công chúa đi, những hạt đỗ đã rơi xuống đường. Nhưng không may, người bé nhỏ đã sắp xếp hạt đỗ trước ở mọi con phố, vì vậy không có cái dấu vết nào.
Vua, không từ bỏ, đã ra lệnh cho tìm kiếm chiếc giày con gái ở bất cứ đâu. Công chúa, một lần nữa, giấu chiếc giày còn lại dưới gầm giường trong lần bị bắt sau đó. Cuối cùng, chiếc giày được tìm thấy, và người lính bị xử án. Trước khi bị kết án tử hình, người lính đã cầu xin một điều cuối cùng.
– Thần xin được hút thuốc trong lúc đi dọc đường.
Vua gật đầu, nhưng hả hê:
– Ngươi có thể hút đến ba điếu, nhưng đừng nghĩ ta sẽ ân xá cho ngươi.
Người lính rút điếu thuốc và châm vào ngọn đèn xanh, khi khói thuốc bốc lên, người bé nhỏ lại xuất hiện.
– Thưa thầy, thầy muốn gì?
Người lính, với một ánh lửa trong mắt, bảo:
– Hãy trừng trị bọn quan lại bất công và nhà vua đã bạc đãi ta.
Ngay lập tức, người bé nhỏ tiến vào pháp trường, đánh bọn quan tòa và nhà vua một cách tự do. Mọi người đều sợ hãi và van xin tha tội. Và cuối cùng, người lính được ban cho ngôi báu mà ông đã xứng đáng có được.
Câu chuyện không chỉ là một cuộc phiêu lưu kỳ thú mà còn mang đến bài học sâu sắc về lòng trung thành, sự cứng cỏi và cái giá của sự bất công. Người lính không chỉ tìm lại được danh dự cho mình, mà còn khẳng định rằng không bao giờ nên đánh mất niềm tin vào bản thân, và dám đứng lên đòi công lý cho chính mình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.