Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh bát ngát, có một cô gái xinh đẹp tên là Cào Cào. Cô có làn da mịn màng như sương sớm, đôi mắt long lanh tựa bầu trời trong vắt, và đặc biệt, cô rất thích làm duyên và ăn diện, nhưng quanh cô chỉ có những bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu. Cuộc sống của nàng và gia đình rất khó khăn, khiến ước mơ mặc những bộ đồ đẹp trở nên xa vời.
Một hôm không giống những ngày khác, trong cung điện lộng lẫy cách đó không xa, nhà vua bỗng nhiên hoảng loạn vì đã mất đi nàng công chúa xinh đẹp của mình. Vua ra lệnh cho quân lính lên đường tìm kiếm khắp nơi, từ rừng sâu đến núi cao, hy vọng tìm được cô công chúa đang thất lạc.
Trong khi đó, Cào Cào đang mải mê kiếm củi bên gốc cây sấu lớn, nơi mà cành lá đâm chồi nảy lộc, tỏa bóng râm mát xuống mặt đất. Chợt, cô nghe tiếng chân người, và khi nhìn lên, cô thấy một tốp lính đông đảo, áo quần lấp lánh như ánh sao. Họ dừng lại gần cô, khuôn mặt lo lắng.
– Cô ơi, cô có thấy bất kỳ ai cắp công chúa đi qua đây không?
Cào Cào nhìn bộ quân phục xa hoa của họ với những chiếc áo mỏng manh bay bổng như làn gió mùa xuân, trong lòng cô dâng trào những ước muốn. Cô ngập ngừng, sau đó với giọng điệu dịu dàng:
– Các anh cho tôi một chiếc áo, vì tôi đang cảm thấy lạnh đây.
Toán lính nhìn nhau một chút, rồi quyết định trao cho Cào Cào một chiếc áo màu hồng rực rỡ, mỏng manh và xinh đẹp. Cô vui vẻ chỉ lối cho họ đi tiếp.
Chưa kịp hoàn hồn sau khi nhận chiếc áo, một tốp lính khác lại ngang qua. Lần này, họ diện toàn bộ màu xanh lá cây tươi mát, khiến Cào Cào càng thêm ngưỡng mộ. Họ cũng hỏi:
– Cô ơi, cô đã thấy ai cắp công chúa không?
Tiếng nói của họ thật khẩn khoản nhưng Cào Cào lại nghĩ đến chiếc áo xanh lá, với ước muốn cháy bỏng, cô thưa:
– Nếu các anh giúp tôi một chiếc áo nữa, tôi sẽ chỉ đường cho các anh.
Sau một lúc bàn bạc, tốp lính trao cho cô gái chiếc áo xanh, và cùng với đó là một nụ cười rạng rỡ. Họ lại tiếp tục lên đường, theo chỉ dẫn của Cào Cào.
Rồi lại một lần nữa, một tốp lính nữa xuất hiện, trong trang phục trắng tinh khiết, như sương sớm trên cành hoa. Họ hỏi:
– Cô ơi, cô có thấy bất kỳ ai cắp công chúa đi qua đây không?
Lại thêm một lần nữa, với mong muốn có được chiếc áo trắng lấp lánh, Cào Cào thưa với họ:
– Nếu các anh cho tôi một chiếc áo nữa, tôi sẽ chỉ đường cho các anh.
Tốp lính không do dự mà nhanh chóng tặng cho Cào Cào chiếc áo trắng trong trẻo, và rồi họ cũng đi theo hướng mà cô gái đã chỉ.
Khi Cào Cào được ba chiếc áo, cơ thể cô như bừng sáng giữa khu rừng. Nàng mặc cả ba chiếc áo lên người, nhìn vào gương mặt mình trong dòng suối, cô không thể ngừng lại việc ngắm mình. Trong lòng dấy lên niềm hạnh phúc khôn tả, tự hứa với bản thân rằng hôm nay ai cũng sẽ phải thán phục vẻ đẹp của cô.
Thế nhưng, tâm trí cô mãi mê trong những suy nghĩ tự mãn, mà không để ý đến trời đất. Bỗng nhiên, một tiếng sét vang lên giữa không trung, rồi có một cành cây lớn gãy xuống, rơi trúng đầu Cào Cào. Cô ngã quỵ, không kịp phản ứng và rồi sai lầm của sự kiêu ngạo đã kết thúc cuộc đời cô.
Mọi người trong làng không biết rằng Cào Cào giờ đây đã biến thành một con cào cào nhỏ, bay nhảy giữa cánh đồng xanh, mãi mãi chỉ để lại vẻ đẹp phai nhạt của một thời đã qua.
Qua câu chuyện này, chúng ta học được rằng sự kiêu ngạo và lòng tham muốn khoe khoang đôi khi dẫn đến những hậu quả không lường. Lòng khiêm tốn cùng với sự biết đủ mới là giá trị đáng trân quý.
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.