Ngày xửa ngày xưa, trong lòng một khu rừng rậm rạp và bí ẩn, có một lâu đài cổ xưa hoang tàn. Những thân cây lớn um tùm bao quanh nó, giống như những vệ sĩ trung thành canh giấc mơ của một thời vàng son. Trong lâu đài, một mụ phù thủy ác độc đã sống hàng trăm năm, bàn tay lông lá của mụ vẫy gọi cuồng nhiệt tới muôn loài. Ban ngày, mụ mang hình dáng một con mèo hiền lành, hoặc đôi khi biến hóa thành một con cú với ánh mắt màu đỏ rực. Nhưng vào ban đêm, sự thật hiện ra như một cơn ác mộng, mụ trở thành một bà già gầy gò, với làn da nhăn nheo và đôi tay gân guốc, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình khiếp sợ.
Mụ phù thủy có khả năng điều khiển gió và gọi những chú chim từ xa đến, để làm thức ăn cho bản thân. Những ai dám bén mảng tới gần lâu đài, khi còn một trăm bước, bỗng chốc sẽ đứng sững như một bức tượng, không thể cử động. Nếu may mắn thoát khỏi lời nguyền, thì những thiếu nữ trinh nữ sẽ phải chịu số phận bi thảm hơn; một khi bị mụ phù thủy nhìn thấy, họ sẽ trở thành chim, bị nhốt trong những chiếc lồng sắt, nơi hàng ngàn chú chim kiều diễm đã bị cầm tù.
Trong ngôi làng nhỏ gần đó, cô Jorinde là bông hoa đẹp nhất. Với làn da trắng như tuyết và mái tóc đen huyền bí, cô đã hứa hôn cùng chàng Giôringên, một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết và sự can đảm. Cả hai thường xuyên rủ nhau đi dạo trong rừng, nơi những tia nắng vàng lấp lánh chiếu qua tán lá dày, tạo nên một bức tranh thiên nhiên thơ mộng và quyến rũ.
Một buổi chiều, khi những chú chim cu cất tiếng gọi nhau về tổ, Giôringên đã nghiêm túc nói với người yêu:
– Em hãy nhớ, tuyệt đối đừng đến gần lâu đài đó!
Nhưng Jorinde, trong lòng ngập tràn nỗi lo âu, đôi khi lại ngồi một mình, nước mắt giàn giụa, thổn thức cùng ánh nắng chiều giữa rừng sâu; Giôringên cũng không thể ngăn nổi sự u sầu trong lòng mình. Họ cùng nhau chia sẻ những yên vui trong cuộc sống, tuy nhiên bóng tối dần buông xuống, khiến cả hai đâm ra lạc lõng giữa cuộc đời.
Rời xa những ký ức tươi đẹp, họ đã vô tình lạc đến gần dải ranh giới của lâu đài. Khi đêm dần buông, ánh sáng cuối cùng của mặt trời biến mất sau những ngọn núi, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm nơi họ đứng. Jorinde, không hề hay biết về mối nguy hiểm đang rình rập, cất tiếng hát. Đó là một giai điệu mượt mà, khiến Giôringên bồi hồi trong lòng:
“Chim đeo vòng đỏ hót vang,
Tiếc thay, tiếc thay, chẳng mày:
Bồ câu đã xuống suối vàng,
Mang theo luyến tiếc bạn đời, chim ơi!”
Nhưng khi chàng quay đầu lại, chỉ thấy hình bóng Jorinde biến mất, chỉ còn lại chim họa mi đáng thương, kêu gọi: “Xin chào bạn đời!”.
Giôringên hoảng hốt, không thể nhúc nhích, như bị đóng chặt vào mặt đất. Chính lúc đó, một con cú đen nhánh bay đến, đôi mắt lấp lánh như lửa, cất tiếng kêu ghê rợn. Mụ phù thủy, với thân hình gầy guộc và ánh mắt sắc lạnh, đã từ trong bóng đêm bước ra. Bà lẩm bẩm với chính mình và tiến đến gần chim họa mi, tóm gọn nàng ta, khiến Giôringên không thể thốt lên một lời nào, chỉ đứng đó với nỗi đau đớn trong lòng.
Sau khi mụ biến mất cùng với Jorinde, Giôringên không còn hướng đi nào khác ngoài việc để nỗi buồn lạc bước dẫn lối. Chàng tìm đến một vùng quê xa lạ, nơi ở đó, chàng chăn cừu trong sự cô đơn. Ký ức về Jorinde khiến chàng thường khắc khoải trong những giấc mơ; một đêm chàng mơ thấy một bông hoa đỏ rực rỡ, tỏa sáng như một viên ngọc giữa cánh rừng tăm tối. Vào sáng hôm sau, không chần chừ, Giôringên quyết tâm tìm kiếm bông hoa ấy, tin rằng nó chính là chìa khóa giúp chàng giải cứu người yêu.
Ngày trôi qua, chàng đi qua những ngọn đồi và cánh rừng, với trái tim đầy hy vọng. Sau chín ngày mệt nhọc, chàng đã tìm thấy bông hoa đỏ chói, giữa góc rừng mát rượi, nhụy hoa lấp lánh như hòn ngọc sáng. Quyết tâm không nguôi, chàng giữ bông hoa bên mình, hối hả tiến về phía lâu đài cổ.
Khi chạm tay vào cánh cổng sắt rỉ, nó từ từ mở ra. Bước vào trong, chàng cảm nhận không khí lạnh lẽo và nặng nề, những tiếng chim hót tê tái vang lên từ xa càng khiến chàng trở nên rụt rè và lo lắng. Cuối cùng, chàng dừng lại trước một gian phòng lớn, nơi mụ phù thủy đang phí thời gian cho đám chim ăn. Giôringên cảm thấy lòng mình chùng xuống khi nhìn thấy hàng ngàn chiếc lồng chứa đựng những sinh linh tuyệt đẹp, nhưng trong lòng lại rạo rực hy vọng.
Ngay khi thấy Giôringên, mụ phù thủy nổi cơn thịnh nộ, nhưng khi chàng bước gần, mụ không thể tiến lại gần. Giôringên nhớ lại giấc mơ và không ngần ngại dùng bông hoa chạm vào lồng chim mà mụ đang mang theo. Ngay lập tức, những phép thuật xấu xa của mụ tiêu tan.
Jorinde, từ trong lồng chim hiện ra, xinh đẹp như màng sương sáng. Nàng ôm chầm lấy Giôringên như trong những ngày xưa, cùng nhau hạnh phúc, không còn sợ hãi. Chàng lại tiếp tục chạm bông hoa vào những chiếc lồng khác, giúp những thiếu nữ còn lại trở lại hình dáng nguyên thủy của họ.
Cuối cùng, Giôringên và Jorinde ra khỏi lâu đài, đầy niềm vui và hy vọng. Họ trở về làng, sống hạnh phúc bên nhau trong những ngày tháng tốt đẹp, nơi tình yêu và kỷ niệm mãi mãi được lưu giữ. Và từ đó, mỗi khi nhìn thấy bông hoa đỏ, họ lại nhớ về hành trình gian nan và sâu sắc, nhắc nhở rằng tình yêu có thể vượt qua mọi thử thách và cần phải giữ gìn những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com