Ngày xưa, ở một làng nhỏ bé nép mình bên những cánh đồng xanh tươi, có một cô gái tên là Lan, với vẻ đẹp dịu dàng và tâm hồn nhân hậu. Lan không chỉ nổi bật với thân hình mảnh mai và làn da trắng ngần, mà còn bởi đôi mắt xanh biếc, ánh lên như những viên ngọc quý giữa bầu trời trong xanh. Cô giỏi may vá, khéo léo tạo ra những bộ áo từ vải nâu sòng, nhưng điểm nhấn là những chiếc cúc trai nhỏ, lấp lánh được cô tỉ mỉ khắc họa trên từng chiếc áo.
Nổi tiếng trong vùng vì sự khéo léo và lòng tốt, Lan trồng rau nào cũng xanh tốt, con gà nào nuôi cũng đẻ trứng đầy. Mọi người trong làng say mê kể về những câu chuyện kỳ diệu mà cô đã làm để cứu giúp cả người già lẫn trẻ em. Cô thường dùng nước suối trong vắt, vỗ lên trán những người ốm sốt, khiến họ cảm thấy như được xoa dịu. Một nắm lá đắp trên bụng trẻ em, chỉ một thời gian ngắn, đã làm các bé thoát khỏi những cơn đau đớn.
Thế nhưng, hòa bình của làng lại bị xáo trộn khi một bọn giặc từ phương xa kéo đến, tàn phá bừa bãi, châm lửa thiêu rụi mùa màng và nhà cửa. Những đám khói đen cuồn cuộn trôi lên bầu trời, như những linh hồn giận dữ đeo bám. Những người con trai trong làng, trong đó có cả cha của Lan, ra trận huyết chiến với giặc, trong khi Lan và những người phụ nữ khác cùng ông bà và trẻ nhỏ khẩn trương tìm nơi ẩn náu an toàn.
Mặc dù cuộc sống tạm lánh qua đi, những nỗi đau của sự mất mát còn vương vít. Trở về làng sau khi giặc rút đi, Lan xắn tay dọn dẹp những dư âm đau thương. Cô dập tắt từng đám lửa, nhặt nhạnh từng món đồ còn sót lại, vậy mà thân hình mảnh mai của cô đã phủ đầy tro bụi, hơi thở hổn hển nhưng không hề nản chí.
Chẳng bao lâu sau, một đoàn quân do tướng Minh dẫn đầu xuất hiện, họ truy đuổi giặc đã tàn phá làng. Tướng Minh, một người có dáng vẻ cao lớn và vạm vỡ, có đôi mắt sáng sắc, nhưng lại đang phải chịu đựng một vết thương sâu trên vai do một mũi tên của kẻ thù bắn trúng. Trong khi ông chống chọi cơn đau, lòng đầy ưu tư về cả đất nước và thân phận những người dân lương thiện như làng của Lan.
Khi được đưa đến gần dân làng, tướng Minh yêu cầu một vị thuốc giỏi chữa trị vết thương của mình. Quan thầy thuốc là người thông thái nhưng đã già, buồn bã nhìn xung quanh, ông biết rằng, trong làng giờ chỉ còn lại những người bệnh tật và nỗi hoang tàn.
Cuối cùng, ánh mắt ông đã dừng lại vào một cô gái đang dọn dẹp phía xa. “Cô bé kia chính là người có thể giúp tôi,” ông thầm lặng nghĩ. Bước lại gần, ông bị ấn tượng bởi thần thái tự tin của Lan, mặc dù khuôn mặt cô đầy bụi.
“Cô biết có ai giỏi thuốc xung quanh không?” Quan thầy thuốc hỏi mắt sáng rực.
“Dạ, chỉ còn mình con.” Lan đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, “Xin cho con được nhìn vết thương của tướng quân.”
Cô nhanh chóng rửa tay, rồi cẩn thận đặt tay lên vai ông. Vị tướng bỗng chợt thấy mát dịu, đau đớn dần lùi lại phía sau. Nhờ sự khéo léo của cô mà mũi tên đã được rút ra một cách nhẹ nhàng. Hơi sức hồi phục nhanh chóng, mặt tướng Minh hôm trước trắng bệch giờ đâu lại hồng hào rạng rỡ.
“Cảm ơn cô, nếu không có cô, có lẽ tôi đã không còn đứng ở đây.” Tướng Minh nói, giọng đã mạnh mẽ trở lại, ánh mắt đầy tri ân.
Lan chỉ cười, “Đó là điều con nên làm.” Nhưng không ai biết rằng từ giây phút đó, mối dây liên kết giữa họ đã bắt đầu.
Sau khi tình hình yên ổn, tướng Minh dẫn quân rời đi, chỉ để lại cho Lan hình ảnh sáng ngời và một trái tim nặng trĩu nhớ nhung. Mọi người gọi cô là “Cô Gái Nhọ Nồi” và, dù chưa một ai biết được tên thật của cô, hình ảnh của cô vẫn sống mãi trong tâm trí mọi người.
Nhiều năm sau, khi hòa bình đã trở lại, tướng Minh tìm về làng để cảm ơn và hỏi thăm Lan. Những câu chuyện xung quanh sự hiện diện của cô đã làm ông cảm thấy nặng lòng. Cô gái mắt xanh với tài năng chữa bệnh ấy đã cứu sống biết bao người, nhưng giờ đây lời đồn đại chỉ còn là kỷ niệm, vì cô đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ quê hương.
Thở dài, ông nhìn thấy một cây nhỏ bên cạnh bờ rào, lá xanh biếc và hoa trắng nhỏ như những chiếc cúc trai. Ông chợt nhận ra, đó chính là “cỏ Nhọ Nồi” mà Lan thường dùng để chữa trị những vết thương. Cụ già bên cạnh giải thích rằng đó là cây cỏ rất đặc biệt:
“Cô ấy đã ngã tại đây, thưa tướng quân. Cô đã dùng nó để chữa trị cho nhiều người và sẽ sống mãi trong lòng tất cả chúng ta.”
Tướng Minh thầm nhủ trong lòng, hình ảnh cô gái nhỏ bé với trái tim rộng lớn ấy sẽ không bao giờ phai mờ, mà ngược lại, sẽ là bài học về lòng nhân ái, sự tử tế và tình yêu quê hương vĩnh cữu trong mỗi thế hệ. Qua câu chuyện này, mọi người sẽ tự nhắc mình rằng, dù cuộc đời có tàn khốc đến đâu, tình yêu thương vẫn sẽ luôn là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi thử thách.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.