Ngày xửa, ngày xưa, có một đôi vợ chồng sống bằng nghề đánh cá. Họ trú ngụ trong một căn lều nhỏ, dột nát, nằm bên bờ biển mênh mông sóng vỗ. Căn lều được che chắn tạm bợ bằng cỏ và gỗ mục, cứ mỗi khi gió thổi mạnh, lại khua kêu ò ó. Người chồng, một người đàn ông nghèo khổ nhưng chất phác, hàng ngày ra khơi với cần câu trong tay và một trái tim ấm áp, lặng lẽ trông chờ niềm hy vọng sẽ mẻ cá đầy.
Một buổi sáng đẹp trời, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi chân trời, nhuộm vàng những tia nắng xuống mặt biển trong xanh, ông ngồi câu bên bờ, lòng thư thái ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Và rồi, bỗng nhiên, phao câu của ông bị kéo xuống mạnh mẽ như có một lực lượng nào đó từ dưới đáy biển đang kéo lên. Ông vội vàng giật cần câu lên và ngạc nhiên phát hiện ra một con cá thờn bơn to lớn, ánh bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời.
– Ông! – Con cá lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như gió thổi. – Xin ông hãy cứu tôi! Tôi không phải là cá thông thường, mà là một vị hoàng tử bị phù phép. Nếu ông để tôi chết, ông sẽ không nhận được gì đâu. Hãy thả tôi về lại biển cả!
Người chồng, sau một lát ngạc nhiên, quyết định thả con cá quay về với đại dương.
– Ta không nỡ bắt một sinh linh không bình thường, – ông lẩm bẩm, – hãy trở về tự do.
Cá thờn bơn lặn xuống nước, để lại phía sau một vệt dài bọt trắng, như một lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Ông trở về nhà, nơi vợ ông, một người phụ nữ với đôi mắt hiền từ, đang chờ đợi sau cánh cửa rạn nứt.
– Hôm nay chồng không câu được gì chăng? – Cô hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.
– Không, chỉ có một con cá biết nói và ta đã thả nó về tự do – ông đáp, giọng điệu nhẹ nhàng.
– Tại sao không ước điều gì từ nó? Lẽ nào chúng ta cứ sống mãi trong cái túp lều này sao? – Vợ ông chỉ trích nhẹ nhàng, cô nhìn lên những vết nứt trên tường gỗ.
Ông chồng cảm thấy ấm lòng trước những lời lẽ chân thật; vì phải sao cho vợ mình không sống mãi trong khổ cực. Ông gật đầu ngầm đồng ý với suy nghĩ của vợ, rồi lại ra bờ biển, lòng đầy những suy tư.
– Hỡi con cá thờn bơn đáng thương, – ông gọi lớn, – vợ ta muốn một ngôi nhà tranh nhỏ ấm cúng, xin ngài hãy giúp chúng tôi!
Con cá từ từ nổi lên mặt nước, dáng vẻ kiêu hùng và dịu dàng.
– Quay về đi, – nó đáp – vợ ông sẽ đã có một căn nhà tranh xinh đẹp rồi.
Khi ông về đến nhà, bất ngờ thay, trước mắt ông đã là một chiếc nhà tranh rực rỡ, được xây dựng bằng những thanh gỗ mới, với những cánh cửa xinh đẹp, vườn hoa tươi tắn nở rộ bên ngoài. Vợ ông, nở nụ cười rạng rỡ, chào đón ông.
– Ông vào xem đi nào! – Cô vui vẻ kêu lên. – Chúng ta có căn nhà đẹp hơn cả mong đợi!
Hai vợ chồng cùng nhau ngắm nhìn không gian mới, từ căn phòng khách thoáng đãng đến gian bếp gọn gàng với trang thiết bị đồng bộ sáng bóng rực rỡ. Mọi thứ như một giấc mơ có thật, nhưng trong thâm tâm ông chồng luôn áy náy với nguồn gốc của sự thay đổi bất ngờ này.
Mười lăm ngày trôi qua, thỉnh thoảng vợ ông lại ngồi bên cửa sổ, sao nhãng trong những suy nghĩ về tương lai. Một buổi sáng, cô thốt lên:
– Ông ơi, nhà này thật đẹp, nhưng tôi cảm thấy hơi chật chội. Ước gì chúng ta có được một lâu đài sang trọng, có sân vườn rộng lớn!
Người chồng ngạc nhiên, nhìn vợ mình bằng ánh mắt nặng trĩu:
– Tại sao phải cầu nguyện cho những điều xa vời đến vậy? Căn nhà này vẫn đủ ấm no rồi.
– Ông suy nghĩ quá đơn giản! – Cô giận dỗi, – Hãy ra biển đi, cá sẽ giúp chúng ta thôi.
Cuối cùng, rời với ánh mắt bất lực, ông trở ra biển, nơi những con sóng vỗ về như an ủi tâm hồn ông.
– Hỡi cá thờn bơn dưới biển sâu, – ông kêu lớn – vợ tôi muốn một lâu đài lộng lẫy!
Cá hiện lên, ánh mắt như thông cảm.
– Ông cứ về đi, nơi đó sẽ có lâu đài đang chờ ông và vợ.
Khi về nhà, điều gì đến cũng đến. Trước mắt ông là một lâu đài đồ sộ, xây bằng đá trắng rực rỡ, giống như một giấc mơ chưa từng tồn tại. Vợ ông mặc một chiếc váy lộng lẫy, tay nâng cao một chiếc cúp bằng vàng.
– Ông vào đây mà xem! – Cô nói, tay chỉ vào nội thất xa hoa bên trong.
Hai vợ chồng thư giãn trong không gian quyền quý, hoàn toàn quên đi những lo lắng, khát vọng cứ lớn dần. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, sự cầu toàn lại trỗi dậy trong lòng người vợ.
– Ông ơi, cái lâu đài này vẫn chưa đủ! Tôi muốn làm nữ vương, có quyền lực thật sự!
Người chồng xót xa:
– Thực sự, sao bà không tự mãn một chút để sống hạnh phúc trong hiện tại?
– Hãy ra biển, cá sẽ giúp chúng ta! – Cô không chịu thua, gắt gỏng.
Dù mệt mỏi trong lòng, ông chồng vẫn phải trở về biển.
– Hỡi cá thờn bơn vô cùng nhân từ, vợ tôi thỉnh cầu ngài: cô ấy muốn trở thành nữ vương.
– Hãy về đi, bà ấy đã ngồi trên ngai vàng rồi, – cá trả lời với giọng bình thản.
Khi trở về lâu đài, ông thấy vợ mình thật lộng lẫy, với chiếc mũ miện vàng và hàng triệu ánh mắt thần phục.
– Bây giờ tôi là nữ vương! – Bà vui sướng nói.
Ông nhìn vợ mình, sự hãnh diện và nỗi lo âu hòa quyện trong tâm trí. Mọi thứ đều như mơ, nhưng liệu có thể duy trì được không?
Thời gian tiếp diễn, và mỗi lần, vợ ông đều ước muốn nhiều hơn nữa từ cá. Khi đã là nữ vương, bà lại khao khát trở thành nữ hoàng. Rồi từ nữ hoàng, bà muốn trở thành giáo hoàng quyền năng.
– Ông ơi, nếu cá có thể làm mọi điều, thì tại sao không chứ? – Cô không ngừng thúc giục.
– Bà thực sự không hiểu, giáo hoàng là một viên ngọc hiếm, một vị trí duy nhất! – Ông bảo.
Tuy nhiên, không gì ngăn được dòng chảy tham vọng của bà.
Cuối cùng, ông đành lòng trở về biển trong cơn dông tố. Ngọn sóng dữ dội không kiên nhẫn, tiếng gió gào thét như muốn đánh tan mọi điều mà ông đã mơ ước.
– Hỡi cá thờn bơn nhân hậu, – ông kêu lên nỗ lực, – vợ tôi muốn được như Chúa Trời, để điều khiển cả vũ trụ!
Cá xuất hiện với ánh mắt không vui:
– Hãy trở về đi, mọi thứ sẽ trở lại như trước.
Và quả thật, khi trở về, ông thấy cả căn nhà cũ kỹ, dừng lại trong vòng tay của kỷ niệm.
Họ đã quay về nơi khởi đầu trần trụi, với bài học rằng khát vọng vô hạn đôi khi chỉ mang lại những điều xót xa. Không gian mênh mông như đại dương vẫn ngưng đọng trong từng khắc ghi của thời gian, nhắc nhở họ rằng hạnh phúc không nằm ở những ước muốn vô tận, mà chỉ là tìm thấy giá trị từ cuộc sống hiện tại.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com