Vào một ngày hè tươi đẹp, ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng khắp mọi ngóc ngách của ngôi làng nhỏ. Một chú thợ may bé nhỏ ngồi bên cửa sổ, tiếng kim chỉ lách cách vang lên đều đặn như nhịp tim của chú, tay chuốt từng mũi khâu với ánh mắt đầy hăm hở và niềm vui. Trong lòng chú, thi thoảng lại dấy lên sự hân hoan và tự hào về những bộ quần áo được may ra từ đôi tay của mình. Bất chợt, từ xa, một giọng nói rao hàng oang oang của một bà nông dân kéo chú trở về với thực tại:
– Mứt táo ngon đây, mứt táo đây!
Tiếng rao ấy như một bản nhạc du dương, thân thuộc, khiến chú không thể cưỡng lại được. Chú thò đầu ra khỏi cửa sổ, đôi mắt sáng lên với hy vọng:
– Bà ơi, lại đây! Ở đây chắc bà đã bán hết hàng chứ không phải chỉ để nghe tiếng rao đâu nhỉ?
Bà nông dân khệ nệ mang thúng hàng cồng kềnh, lạch bạch bước lên ba bậc thang tới bên chú thợ may. Bà mở thúng ra, hé lộ một thiên đường của những bình mứt đủ màu sắc và hương thơm ngào ngạt. Chú say sưa với tất cả các loại mứt, từ màu xanh lá của dâu, cho tới màu vàng óng của táo, và cả mứt trái cây mix nhiều màu sắc nữa. Chú chẳng ngần ngại đưa lên mũi, ngửi mùi hương ngọt ngào khiến chú tưởng chừng như đang bay bổng. Cuối cùng, chú lên tiếng:
– Mứt này nhìn thật hấp dẫn, bà ơi. Cân cho tôi bốn lạng nhé, nếu có cân dư một chút cũng không sao đâu!
Người nông dân gật đầu, nhưng trong lòng bà lại khó chịu, lầm bầm nguyền rủa vì tưởng rằng đã gặp được món khách béo bở. Nhận hàng xong, bà lập tức rời đi với vẻ mặt cáu kỉnh.
Chú thợ may cầm trên tay hũ mứt, vui vẻ nói:
– Cảm ơn Chúa, chắc chắn món này sẽ cho ta nhiều sức khỏe!
Rồi, chú nhanh chóng mở tủ lấy bánh mì, cắt một lát dày, phết mứt lên trên. Chú tự nhủ:
– Mặc dù nó ngon, nhưng cũng phải khâu xong cái quần này đã, không thể là kẻ tham ăn được.
Chú để phần bánh mì sang một bên, trở lại với công việc của mình, nhưng càng khâu, những mũi khâu lại càng trở nên dài hơn, như một cơn bão lướt qua những cánh đồng xanh. Trong lúc đam mê làm việc, một đàn ruồi xim bám xuống vì hương thơm mê hoặc từ mứt, khiến chú phải quay lại. Nhìn thấy lũ ruồi, chú nói:
– Này, ai đã mời các vị khách không mời này đến vậy?
Chú cố gắng đuổi chúng đi, nhưng lũ ruồi không hiểu tiếng và càng ngày càng đông hơn. Bực mình, chú quay lại lấy một mảnh vải, quật điên cuồng lũ ruồi, miệng không ngừng gào thét:
– Chờ đấy, ta sẽ cho các ngươi biết tay!
Sau khi đánh bại, chú lén lút đếm xem mình đã tiêu diệt được bao nhiêu quân thù, nhưng chợt phát hiện ra rằng có đến bảy con ruồi nằm im lìm trên bàn. Thấy mình quả là một chiến binh kiên cường, chú tự đắc nói:
– Thế nào, bảy thằng nhãi con kia, đã nếm mùi chưa? Phải cho cả tỉnh biết chuyện này mới được!
Chú thợ may nhanh chóng may một chiếc thắt lưng, thêu lên đó những dòng chữ lớn: “Một đòn chết bảy.” Chú lại nghĩ tiếp, chỉ có như vậy thì quá ít, cần phải cho cả thế giới biết đến hồi ức này chứ. Chú cảm thấy lòng mình rực rỡ, khát khao khám phá một chân trời mới. Chú đeo chiếc thắt lưng kì diệu ấy và tự nhủ:
– Ở lại đây thì thật là phí hoài sự gan dạ của mình!
Trước khi lên đường, chú lục lọi trong nhà để kiểm tra xem còn gì mang theo. Chỉ tìm thấy một mảnh phó mát đã rất lâu ngày. Chú không ngần ngại, đưa ngay vào túi. Vừa ra sân, chú thấy một con chim mắc kẹt trong bụi cây. Sang tay lẹ vàng, chú kéo nó ra và nhét luôn vào túi, cùng với miếng phó mát.
Vạch áo ra đi, bước chân chú nhanh nhẹn như một cơn gió, không biết mệt mỏi. Đường dẫn đến một ngọn núi cao chót vót, và khi tới đỉnh, chú bắt gặp một gã khổng lồ đang ngồi thư giãn, nhìn ra xa âu yếm cứ như người ta ngắm hoàng hôn. Chú thợ may bình thản tiến tới, mỉm cười chào:
– Chào bạn, sao cứ ngồi ngắm nhìn thế giới hoài vậy? Mình đang trên đường khám phá đây, không biết cậu có muốn đi cùng không?
Gã khổng lồ lườm chú bằng ánh mắt khinh bỉ, nói:
– Mày là một thằng nhỏ bé, thì có gì mà mày dám nói chứ?
Chú thợ may cũng không chịu lép vế, đáp lại:
– Bằng chứng đây này!
Chú cởi nút áo ra, chỉ vào chiếc thắt lưng, nói:
– Đọc đi, sẽ thấy ta không đơn giản như cậu nghĩ.
Gã khổng lồ đọc dòng chữ: “Một đòn chết bảy,” tự nhiên trong lòng nảy sinh sự kính nể với người thợ may nhỏ nhắn. Nhưng rốt cuộc, gã khổng lồ vẫn muốn thử sức với chú. Gã nhặt một hòn đá, bóp chặt cho nước chảy ra, rồi nói:
– Nếu mày dám thì bóp thử viên đá này xem sao!
Chú thợ may chỉ mỉm cười đáp lại:
– Cái đó dễ ợt như trẻ con!
Chú móc phó mát trong túi ra, nắm chặt vào tay, bóp cho nó chảy nước, rồi nháy mắt:
– Thấy chưa, có khác gì không nào?
Người khổng lồ nhìn chú thợ may với ánh mắt đầy ngạc nhiên, không tưởng được là một người nhỏ như vậy lại mạnh mẽ như thế. Gã không chịu thua, nhặt một hòn đá lớn, vung tay lên cao rồi ném thật mạnh, hòn đá bay vút lên trời, không còn thấy đâu nữa. Rồi gã khổng lồ quay lại hỏi:
– Nào, mày thử ném xem!
Thợ may chỉ cười nhạt:
– Ném nhiều thế thì cũng rơi xuống thôi. Còn cái của ta thì sẽ bay lên mãi mãi.
Dứt lời, chú thò tay vào túi, lấy ra chim và tung lên không. Con chim vỗ cánh bay cao, tự do như một giấc mơ. Chú thợ may nhìn gã và hỏi:
– Thế nào, cậu có chấp nhận sự thật chưa?
Gã khổng lồ gật gật đầu, nhưng vẫn không phục. Gã muốn thử sức mạnh của chú một lần nữa. Dẫn chú đến gần một cây sồi cổ thụ lớn, gã nói:
– Nếu cậu khỏe, hãy giúp tôi mang cây này ra khỏi rừng!
Chú thợ may nhìn cây rồi đáp:
– Được chứ! Nhưng cậu phải vác thân cây, còn mình chỉ cần nhấc một nhánh nhỏ lên vai thì cái đó nặng hơn nhiều đấy.
Người khổng lồ cười như thể điều đó là hiển nhiên. Gã vác thân cây lên vai, còn chú thợ may thì ngồi thảnh thơi trên một cành cao, với lòng hân hoan như kẻ chiến thắng. Gã khổng lồ không biết mình đã phải gánh cả cây và cả chú thợ may. Chú ngồi không hề phải động tay nhưng tâm hồn lại bay bổng, huýt sáo những giai điệu vui tươi.
Quá sức nặng của cây, sau một quãng đường, gã khổng lồ đã thấy mệt mỏi, phải dừng lại thở dốc:
– Này anh bạn, để tôi thả cây xuống một chút đã.
Chú thợ may nghe vậy, lập tức lên tiếng:
– Một gã to lớn mà lại không mang nổi cây này thì quả đáng xấu hổ!
Họ tiếp tục hành trình, di chuyển qua một cây anh đào, gã khổng lồ vươn tay bẻ những quả chín ngọt ngào, bảo chú thợ may hái mà ăn. Nhưng bé nhỏ như chú không thể nào mà giữ nổi cây, khi gã bỏ tay ra, ngọn cây bật trở lại khiến chú bay văng lên không. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra, dù ngã nhưng chú cũng không hề bị thương. Gã khổng lồ, vì thất bại mà lại hỏi:
– Sao vậy, anh bạn? Một cái cành nhỏ mà cũng không giữ nổi à?
Chú thợ may trả lời đầy kiêu hãnh:
– Đó chỉ là trò khôi hài thôi! Hạng người chỉ vận dụng một đòn đánh mà khiến bảy người khác phải ngã xuống thì đâu có cần phải lo lắng về điều ấy?
Chú nhìn thấy một đám thợ săn đang sục sạo quanh đó, bèn nhảy vọt qua ngọn cây tránh được đường đạn, đồng thời nói với gã khổng lồ:
– Cậu có tài như vậy thì thử xem cậu có nhảy cao bằng tớ không nào!
Gã khổng lồ cố gắng nhảy lên nhưng không thể vượt qua cây, khiến bản thân bị treo lơ lửng trong những cành lá, còn chú thợ may thừa thắng xông lên.
Gã khổng lồ, ngạc nhiên trước tài năng của chú, đã mời chú về hang của mình nghỉ chân một hôm. Tại hang, chú thợ may thấy nhiều gã khổng lồ khác đang ngồi quanh lửa, mỗi người một con cừu nướng và ăn ngon lành. Chú nhìn xung quanh, nghĩ thầm:
– Nơi này không kém gì chỗ làm ở nhà mình!
Gã khổng lồ chỉ cho chú chiếc giường lớn, bảo chú nằm nghỉ. Nhưng chiếc giường quá khổ khiến chú chỉ nằm được ở mép. Vào giữa đêm, gã khổng lồ nghĩ chú đã ngủ say bèn cầm thanh sắt đánh mạnh xuống giường làm chú tỉnh giấc. Nhưng khi chứng kiến chú thợ may vẫn còn sống, tất cả bọn khổng lồ đều hoảng sợ tưởng rằng chú sẽ sát hại họ, nên đồng loạt tìm đường chạy trốn.
Chú thợ may tiếp tục cuộc hành trình, đi đến một khu vườn rộng lớn, nơi cỏ xanh mướt như một thảm nhung. Cảm thấy mệt mỏi, chú nằm xuống và ngủ thiếp đi. Khi chú đang trong giấc mơ say sưa, một nhóm người qua đường nhìn thấy chú, họ ngắm nhìn vẻ ngoài bé nhỏ của chú, dừng lại đọc dòng chữ trên thắt lưng:
– “Một đòn chết bảy!”
Họ xì xầm bàn tán:
– Ôi! Người anh hùng này giữa lúc bình yên thịnh trị ở đây làm gì nhỉ? Hẳn đây là người có sức mạnh phi thường!
Họ vội vàng chạy về tâu với nhà vua, bàn về việc chú thợ may có thể trở thành một dũng sĩ mạnh mẽ, không nên để một người như vậy rời đi. Khi chú tỉnh dậy, một sứ giả đến thông báo rằng nhà vua muốn triệu kiến. Chú gật đầu, trong lòng cảm thấy phấn khởi và tự tin:
– Tất nhiên, ta sẵn sàng phục vụ nhà vua!
Chú được đón tiếp long trọng, bởi vua chứng kiến sự can đảm của chú, nhưng cũng không ít quan thần trong cung lo sợ. Họ bàn tán:
– Nếu một con người mà có thể giết chết bảy kẻ thù chỉ bằng một đòn thì khỏi cần phải nói cũng biết hậu quả thế nào.
Không lâu sau, nhà vua triệu tập chú thợ may và ra lệnh cho chú phải làm một chiến công lớn để chứng minh bản lĩnh. Trong khu rừng xa, có hai tên khổng lồ đáng sợ, chuyên cướp bóc và giết người. Sợ hãi, không ai dám vào rừng ấy. Nhà vua hứa nếu chú tiêu diệt được chúng sẽ gả công chúa cùng một nửa vương quốc cho chú.
Chú thợ may trong lòng thầm nghĩ:
– Nghe thật tốt! Một công chúa đẹp xinh và nửa giang sơn. Điều này thật khó tin nhưng cũng rất hấp dẫn!
Chú khẳng định với nhà vua:
– Thật sự, tôi sẽ trói gô hai tên khổng lồ và không cần một trăm kỵ sĩ bên cạnh hỗ trợ.
Khoảng khắc sau, hàng trăm kỵ sĩ cùng chú tiến vào rừng. Tới nơi, chú dặn các kỵ sĩ:
– Hãy đứng yên, chỉ có mình ta sẽ xử lý chuyện này!
Chú đi vào rừng, nhanh chóng nhìn thấy hai tên khổng lồ đang say ngủ dưới gốc cây, tiếng ngáy của chúng lớn đến nỗi lá trong cây cũng rung rinh. Không muốn bỏ lỡ cơ hội, chú vội nhặt đá để làm vũ khí, trèo lên cây, ngồi ở một cành ngay trên đầu của bọn khổng lồ.
Chú bắt đầu ném đá vào tên đang ngủ, không lâu sau, hai tên này tỉnh dậy, chúng bắt đầu cãi nhau xem ai là người ném. Chẳng mấy chốc, sự tức giận giữa hai tên tăng cao và họ quyết định đánh nhau. Cuộc chiến không diễn ra lâu,cả hai đều gục xuống.
Chú thợ may từ trên cây lượn xuống, rút gươm, đâm vào mỗi tên cho chắc chắn, rồi ra ngoài báo cho kỵ sĩ biết công việc đã xong.
Người kỵ sĩ ngạc nhiên hỏi:
– Ngươi không hề bị thương sao?
Chú gật đầu, cười lớn:
– Mọi thứ thật nhẹ nhàng, chẳng có gì làm tổn thương được đến ta.
Khi đoàn kỵ sĩ vào rừng thấy hai tên khổng lồ nằm im lìm, ai cũng đều thay đổi sắc mặt trước sự dũng cảm của chú. Chú thợ may trịnh trọng yêu cầu vua phải thực hiện lời hứa, nhưng vua lại lo sợ về những điều đã nói, bắt đầu suy nghĩ về mưu kế khác để hại chú.
Vua bảo rằng trước khi nhận được công chúa và nửa vương quốc, chú phải bắt được một con kỳ lân đầy hung dữ đang hoành hành trong rừng. Chú nghe xong không hề run sợ:
– Một con kỳ lân mà sao đáng sợ được? Tôi chỉ cần một đòn là xong!
Chú mang theo dây thừng và rìu, cùng nhóm người lên đường vào rừng. Lần này, chú không dẫn theo thợ săn. Đám thợ săn cũng đầy lo sợ vì đã từng trải qua nhiều chuyện đau lòng với con kỳ lân ấy.
Vừa tiến vào rừng, kỳ lân đã lao tới với vẻ tức giận, chú may nhanh trí, né qua một bên và để cho kỳ lân lao thẳng vào cây. Khi con vật mắc lại, chú thợ may không bỏ lỡ cơ hội, thả dây thừng thòng lọng quanh cổ, rồi lấy rìu gỡ sừng ra khỏi cây. Xong việc, chú vui vẻ dẫn con vật bị trói về trình cho vua.
Nhưng rồi nhà vua vẫn không chịu thực hiện lời hứa, đề ra cho chú một thử thách khác: bắt sống một con lợn rừng phẫn nộ đang hoành hành khu rừng gần đó.
– Dưới tay ta thì việc này như trò chơi trẻ con!
Chú quyết định không mang theo thợ săn trong lần này. Họ mừng thầm khi thấy chú. Một lần nữa, con lợn rừng xuất hiện với cặp răng nanh sáng loáng. Chú chạy vào nhà thờ gần đó, lợn rừng đuổi theo nhưng không kịp, chú đã nhảy qua cửa sổ và nhanh chóng khóa chặt nó bên trong.
Sau đó, chú thợ may tiếng gọi thợ săn vào xem. Họ cùng nhau đến ra mắt nhà vua. Cuối cùng, vua đành phải thực hiện lời hứa, gả công chúa và chia nửa giang sơn cho chú.
Sau đám cưới long trọng, trong một đêm say giấc, hoàng hậu nghe chồng lầm bầm trong mơ. Chú thợ may gọi:
– Này, cắt cho tớ cái áo, may cho tớ cái quần, nhanh tay lên, không lại ăn bạt tai bây giờ!
Nghe thấy vậy, hoàng hậu mới hiểu nguồn gốc gia thế của chồng mình. Ngày hôm sau, nàng về cầu xin vua cha đánh tháo khỏi tay người thợ may tầm thường kia. Vua an ủi nàng và nói:
– Con hãy để ngỏ cửa khi đi ngủ, quân hầu của ta sẽ chờ bên ngoài. Khi nào hắn ngủ say chúng sẽ bắt đi.
Kế sách này được hoàng hậu đồng ý. Nhưng kịp thời, người hầu cận nào đó nghe lén và đã tiết lộ cho chú thợ may.
Tối hôm đấy, chú thợ may giả vờ ngủ say, trong lúc hoàng hậu mở cửa, chú đã lén lút nói vọng ra:
– Này chú nhỏ, cắt cho tớ cái áo này, may cho tớ cái quần này, nhanh lên không muốn ăn đòn đâu đấy! Ta đã có những kỳ tích như “một đòn chết bảy”, hoặc hai tên khổng lồ, hoặc săn bắt được kỳ lân, và bẫy thành công lợn rừng. Chúng không đáng là gì cả!
Nghe được tiếng nói của chú, đám người hầu bên ngoài hoảng sợ, chạy lung tung như bị rượt đuổi.
Kết quả là, chú thợ may được giữ lại ngai vàng cho đến hết đời, sống trong hạnh phúc và thịnh vượng. Câu chuyện không chỉ dạy chúng ta về sự dũng cảm, tự tin và sức mạnh ý chí, mà còn nhắc nhở rằng giá trị thực sự không chỉ đến từ thể chất mà còn từ lòng kiên định và trí tuệ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com