Có một thời xa xưa, ở một ngôi làng nhỏ, có một chàng trai nông dân tên là Hans, với tâm hồn thuần khiết và đôi bàn tay siêng năng. Mỗi sáng thức dậy, Hans lại hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn vườn rau xanh tốt mà anh dày công chăm sóc. Anh sống trong một ngôi nhà giản dị, bên cạnh là cánh đồng lúa bát ngát, nơi ẩn chứa những ước mơ tương lai.
Một ngày nọ, người anh họ của Hans, một chú mối có tính cách khôn khéo và hào phóng, đến thăm và đã mang đến một ý tưởng khá thú vị. Ông nói với Hans:
– Này, em trai! Tại sao lại không nghĩ đến chuyện kết hôn? Mình có thể tìm cho cậu một cô vợ giàu có như ý muốn.
Hans lắng nghe, ánh mắt đầy hy vọng. Anh không mơ về của cải, mà chỉ cầu mong tìm được một người bạn đời chân thành. Người anh họ đã bảo Hans ngồi bên bếp lò ấm áp, nơi mà ngọn lửa rực rỡ nhảy múa, và sau đó ông ra ngoài, mang theo một xoong sữa thơm ngon cùng một rổ bánh mì trắng, gửi vào tay Hans một đồng Heller mới rực rỡ.
– Hans, hãy cầm chặt đồng Heller này trong tay. Nhớ bẻ vụn bánh mì trắng bỏ vào sữa và ngồi đợi tôi về nhé! – Ông dặn dò.
Hans, với nét mặt nghiêm túc, trả lời:
– Vâng, tôi sẽ làm chính xác như lời anh.
Người anh họ, mặc chiếc quần vá có nhiều miếng, đi đến nhà một cô nông dân giàu có ở làng bên để thưa chuyện. Hơi thở nặng nhọc cùng tiếng bước chân vang vọng trong những ngõ hẹp. Khi gặp cô gái, ông đã chào hỏi một cách từ tốn:
– Cô có bằng lòng lấy chú em họ tôi tên là Hans không? Người chú ấy chăm chỉ, thông minh và đáng yêu lắm đấy.
Nghe đến đây, người cha của cô dâu, một người có tính keo kiệt, lộ vẻ lo lắng:
– Chàng trai đó có của cải gì không? Liệu chú ấy có đủ khả năng nuôi sống gia đình không?
Ông mối, với giọng điệu tự tin, trả lời:
– Thưa bác, chú Hans cũng khá giả, chú ấy đang ngồi sưởi ấm bên lò, cầm trên tay một đồng xu mới lấp lánh, thực sự nhà chú ấy có nhiều của ăn của để, chẳng khác gì số miếng vá trên quần tôi đâu!
Rồi ông ta vỗ vỗ vào chiếc quần vá của mình, nói thêm:
– Nếu bác chịu khó cất công đi với tôi, bác sẽ thấy mọi điều kì diệu như tôi đã nói.
Người cha, bị kích thích bởi lời hứa hẹn, đồng ý:
– Vậy nếu chú ấy thật sự khá giả, tôi thấy chuyện cưới xin này quả là thuận lợi cho cả đôi bên.
Ngày cưới đã đến, đường phố tràn ngập màu sắc của hoa lá tươi đẹp. Khi cô dâu định ra đồng để xem những mảnh ruộng của chú rể, Hans đã cởi chiếc áo vest lấp lánh và khoác lên mình một chiếc tạp dề rách rưới, rồi mỉm cười nói:
– Em biết không, anh rất sợ sẽ làm bẩn chiếc áo cưới tuyệt đẹp này của em.
Cả hai cùng đi ra đồng, bóng hình họ in trên nền đất phía trước mà như sống động hơn bao giờ hết. Dọc đường đi, gặp những cánh đồng xanh mướt, lui tới bên những khóm hoa dại, Hans bắt đầu chỉ tay vào những mảnh vá trên chiếc tạp dề và nói:
– Miếng này là của tôi, còn miếng kia là của tôi nữa, chỉ cần nhìn vào đây em sẽ thấy tất cả của cải của anh.
Nhưng thực ra, ý của Hans lại chính là muốn cô dâu không phải mệt trí suy nghĩ về cánh đồng bao la, mà hãy chú ý đến chính những gì mình đang hiện hữu, cho dù chúng không hoàn hảo.
Khi câu chuyện đang trở nên thật hạnh phúc, một khoảnh khắc không mong muốn xảy ra. Một người bạn, đang đứng xem để tham gia bữa tiệc, khẽ hỏi:
– Bạn có dự đám cưới không?
– Có chứ! Tôi đã có mặt tại đó, ăn mặc chỉnh tề, đầu đội chiếc mũ tuyết. Nhưng không may, bỗng trời nắng rực rỡ, làm tuyết tan chảy. Áo tôi là áo dệt bằng sợi nhện, và khi tôi đi qua bụi cây, bị những chiếc gai móc lại. Nhưng tai họa ập đến khi tôi đi vấp phải một hòn đá, và giày thủy tinh của tôi bỗng “choang”, vỡ làm đôi!
Câu chuyện về Hans và cô dâu không chỉ là một cuộc hôn nhân được sắp đặt một cách đơn giản, mà còn là bài học về tầm quan trọng của sự chân thành, tình cảm và những điều nhỏ bé trong cuộc sống, vốn có thể được xem là khoảng khắc lớn lao trong hạnh phúc của con người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com