Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nhỏ giữa những ngọn đồi xanh tươi mát, có một bà mẹ sống đơn độc trong một căn nhà nhỏ bé. Bà là người phụ nữ hiền lành, chân chất như đất, luôn tần tảo suốt ngày làm lụng. Dù tuổi tác ngày càng lớn và sức khỏe ngày càng yếu đi, nhưng hoàn cảnh tài chính của bà vẫn không khá hơn, vẫn cái nghèo đeo bám.
Những buổi tối dài lặng lẽ, bà thường ngồi bên bếp lửa, nhìn ra ngoài cánh đồng rộng lớn, lòng tha thiết ước ao có một đứa con để bầu bạn và chăm sóc trong những tháng năm tuổi già.
Một ngày, khi bà đang lội dọc con đường quen thuộc trở về từ rẫy, bất ngờ lạc chân vào một khu rừng đầy bí ẩn. Những tán cây xanh mướt tỏa bóng râm mát, nhưng bà cảm thấy thiếu thốn ánh sáng và hơi ấm. Đói khát, bà lê bước tìm kiếm nhưng không thấy thức ăn và nước uống nào cả. Trong cơn mệt mỏi, bà gục xuống đất, mơ màng giữa cảnh rừng thiền tĩnh.
Khi tỉnh dậy, trước mặt bà là một bụi cây nhỏ rậm rì, những chiếc lá xanh biếc đan xen với những chùm hoa vàng li ti và những trái đỏ mọng ngay trước mắt. Bà không thể kiềm chế, hái ngay một trái, vị ngọt mát làm lòng bà bừng tỉnh. Không chỉ cơn đói và khát đã qua đi, mà trong lòng bà cũng dâng tràn một niềm vui lạ thường. Bà lập tức nhận ra lối về nhà, lòng đầy hy vọng.
Sáng hôm sau, khi bà tỉnh dậy, bà cảm thấy cơ thể mình thay đổi lạ thường. Bụng bà cứ dần phình ra, và sau đúng mười hai tháng trăng, bà sinh hạ một bé gái xinh đẹp như một đóa hoa rừng e ấp. Dẫu lũ trẻ trong làng thường chỉ trỏ và khinh thường, mỉa mai điệp khúc “mẹ con ma núi”, bà vẫn kiên nhẫn chăm sóc cho đứa trẻ của mình với tình yêu thương vô bờ bến.
Bé gái lớn lên trong vẻ đẹp rực rỡ như ánh nắng ban mai, nhưng lại rất lười biếng. Ngày này qua ngày khác, nó rong chơi giữa rừng núi, bắt bướm và hái hoa mà không thèm để mắt đến việc nhà hay giúp đỡ mẹ. Thời gian trôi qua, sức khỏe của bà mẹ dần lụi tàn. Thương con, bà cắn răng chịu đựng, lao động cật lực, dù cái thân già yếu mệt mỏi không còn sức lực.
Một buổi chiều mùa đông buồn bã, bà mẹ mắc bệnh nặng rồi ra đi trong cô đơn, để lại cô con gái xinh đẹp lặng lẽ một mình. Khi dân làng đến mai táng, họ không ngớt lời chỉ trích, châm chọc đứa con tệ bạc. Không còn ai chăm sóc, cô bé lâm vào cảnh khốn cùng. Hằng ngày, nó lê lết đi xin ăn từ bếp nhà này đến bếp nhà khác. Ban đầu, người ta còn thương cảm cho nó, nhưng càng ngày càng thấy chán nản với thái độ lười biếng của nó.
Những buổi chiều, khi ánh mặt trời chìm xuống, cô gái cứ lang thang giữa những con đường vắng, lòng đầy tiếc nuối. “Mẹ ơi, con đã sai rồi,” nó lẩm bẩm, nước mắt tuôn rơi. Nó giờ đây biết thương xót và ăn năn về những năm tháng lười biếng, thờ ơ với mẹ.
Rồi một đêm, không ai còn thấy bóng dáng cô bé nữa. Mọi người ngạc nhiên khi bên mộ của bà mẹ bỗng mọc lên một cây lạ. Cây có lá nhỏ như tay trẻ con, mỗi khi ai đụng vào nó, cây lại khép nép, như thể nhớ về nỗi đau và hối hận. Người ta gọi đó là cây xấu hổ.
Câu chuyện này không chỉ là một truyền thuyết, mà còn là bài học về tình yêu thương, sự trân trọng và trách nhiệm với những người đã chăm sóc cho chúng ta. Đặc biệt, nó nhắc nhở chúng ta về việc không bao giờ quên những gì quý giá trong cuộc sống, khi mà đôi khi, điều đáng quý nhất là những người đã luôn bên cạnh ta dù ta có nhận ra hay không.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.