Gà trống nhìn lên đỉnh núi, nơi những tán cây hạt dẻ xanh mướt trải dài dưới ánh nắng vàng ấm áp của buổi chiều.
– “Gà mái ơi, mùa hạt dẻ đã đến rồi! Chúng ta hãy cùng nhau lên núi để thưởng thức một bữa hạt dẻ thật đã nhé!”, gà trống hào hứng nói.
Gà mái, với bộ lông màu nâu mượt mà, đáp lời:
– “Đúng vậy anh yêu, cuộc hành trình này chắc chắn sẽ mang lại những kỷ niệm đẹp và những chén hạt dẻ ngọt ngào cho cả hai ta.”
Và thế là, cả hai gà bắt đầu cuộc dạo chơi lên núi. Hành trình như một làn gió mới, mát rượi và đầy chiếc lá vàng rơi. Chúng cùng nhau khám phá những lối đi xanh mướt, nơi những nụ hoa nở rộ và những ổ chim chao lượn trên bầu trời. Thời gian trôi đi thật nhanh, và trong lúc quên lối về, hoàng hôn dần buông xuống.
Gà trống, một ý tưởng nảy sinh trong đầu, quyết định làm một chiếc xe con bằng những cành cây khô và lá cây mềm. Khi vừa hoàn thành, gà mái nhanh nhẹn leo lên ngồi, vui vẻ nói:
– “Giờ thì anh có thể kéo xe rồi đấy!”
Gà trống nhăn mặt, lắc đầu:
– “Tôi thà đi bộ còn hơn là kéo một chiếc xe mà không ngựa. Đó là một công việc đầy vất vả!”
Trong lúc cả hai đang cãi vã, bỗng từ phía dưới một bụi cây, vịt xồng xộc đi tới, gầm gừ quát lớn:
– “Các vị thực sự đã ăn cắp hạt dẻ của tôi sao? Mùa này là của tôi, hãy coi chừng tôi cho!”
Vị trí này chật hẹp, gà trống không chịu thua, gà mái cũng bừng bừng khí thế, và hai bên ẩu đả. Cả hai đều khiến nhau đau đớn đến nỗi vịt cuối cùng phải khuất phục:
– “Được rồi, tôi sẽ kéo xe cho các ngươi, nhưng chỉ vì tôi không muốn gặp rắc rối!”
Thế là, gà trống nhảy lên xe, cầm dây cương và nói với vịt:
– “Nhanh lên vịt, chúng ta cần phải về sớm!”
Khi mới đi được một quãng đường ngắn, họ gặp một kim gài đầu và một kim khâu. Cả hai cùng kêu lên:
– “Dừng lại! Dừng lại nào!”
Chúng giải thích rằng, do quá say sưa với bầu bạn trong quán nhậu ở gần cổng thành, cả hai đã trở nên muộn màng, giờ đây lại lạc giữa đêm tối. Gà trống, với lòng thông cảm và độ lượng, liền nói:
– “Nếu bạn không chiếm quá nhiều chỗ, thì hãy cùng đi nhờ một đoạn nhé!”
Đêm dần buông xuống, và đoàn xe của họ đã tới một quán nhỏ bên vệ đường. Vịt rã rời, chân bước nặng nề, nhưng vì hứa sẽ mang đến một bữa ăn thịnh soạn cho chủ quán, họ đã được nghỉ lại qua đêm. Chủ quán ban đầu từ chối vì lo ngại không còn chỗ cho ai, nhưng sau khi nghe đề nghị có trứng mới đẻ thì liền đồng ý.
Bữa tối thật no say, thịt và rượu được bày biện ra ngon miệng. Sau khi đánh chén xong xuôi, cả bọn chìm vào giấc ngủ say sưa. Đột nhiên, khi ánh bình minh len lỏi qua từng khe cửa, gà trống đã nhẹ nhàng đánh thức gà mái. Cả hai liền cùng nhau mổ trứng ăn sáng, mà không quên vứt vỏ trứng vào bếp, trong khi đi đến nơi kim khâu và kim gài đầu đang say giấc nồng. Những vật dụng này đã trở thành một phần lý thú trong hành trình của chúng.
Thế là, gà trống và gà mái bay thẳng về phía thảo nguyên rực rỡ trong ánh nắng. Vịt, còn đang vươn vai trong giấc ngủ, khi nghe thấy tiếng gà chọi nhau, vì quá tò mò đã thức dậy và bay thẳng theo chúng, không ngờ rằng không còn cần kéo xe nữa.
Khi chủ quán thức dậy và nhận ra những điều kỳ lạ xảy ra trong quán, từ vết thương do kim khâu vào tai đến cảm giác bất thường khi bước vào bếp với vỏ trứng vương vãi, chủ quán hiểu rằng chắc chắn những khách hàng đêm qua đã để lại dấu ấn nặng nề. Ông lắc đầu với quyết định không bao giờ nhận khách gà vịt nào nữa.
Chuyện cổ tích này nhắc nhở rằng, trong mọi cuộc hành trình, bên cạnh tình bạn và sự đồng lòng, chúng ta cũng cần cảnh giác trước những điều không ngờ có thể xảy ra. Hơn nữa, hãy trân trọng từng giây phút bên bạn bè, vì những kỷ niệm và bài học sẽ theo ta suốt cuộc đời.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com