Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng tươi đẹp, có một con dê cái già sống trong một chiếc nhà gỗ nhỏ cạnh một dòng suối trong xanh. Dê mẹ rất yêu thương bảy chú dê con của mình, những sinh linh đáng yêu với bộ lông trắng như tuyết và đôi mắt sáng ngời. Mỗi ngày, khi mặt trời mọc lên, ánh nắng chiếu rọi qua những tán lá xanh, dê mẹ thường dẫn các con ra đồng cỏ, nơi chúng có thể nô đùa và tận hưởng những giây phút ngọt ngào bên nhau.
Một buổi sáng ấm áp, dê mẹ quyết định vào rừng để tìm thức ăn, nhưng trước khi rời đi, mẹ gọi các con lại gần, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của chúng và dặn dò:
– Các con yêu dấu, mẹ sẽ ra ngoài một lát để kiếm ăn. Hãy luôn cảnh giác với chó sói. Nó là kẻ xấu xa, nếu vào nhà thì sẽ nuốt trọn các con, kể cả da lẫn lông. Nếu thấy có ai gọi cửa với giọng nói khàn khàn ồ ồ, và có chân đen sì, thì đó chính là nó.
Bảy chú dê con đồng thanh trả lời, trong giọng nói lạc điệu nhưng đầy tự tin:
– Mẹ yêu, chúng con sẽ cẩn thận, mẹ hãy yên tâm mà đi.
Dê mẹ kêu lên một tiếng be be ngọt ngào rồi nhẹ nhàng bước khỏi nhà. Cảnh vật xung quanh ấm áp với ánh mặt trời sáng rực soi chiếu, nhưng những chú dê con nhỏ bé lại cảm thấy lo lắng khi không thấy bóng dáng mẹ. Không lâu sau, một âm thanh gõ cửa vang lên, một giọng nói khàn khàn gọi to:
– Mở cửa ra, các con ơi! Mẹ đã về và đem theo quà cho các con đây!
Dê con nghe thấy và nhận ra ngay đó không phải là mẹ. Chúng đồng thanh trả lời, giọng đầy dứt khoát:
– Không mở cửa cho mày đâu! Mẹ chúng tao có giọng nói êm ái và ngọt ngào, chứ không phải giọng khàn khàn như mày!
Bị phát hiện, chó sói nổi giận, nhưng nó chỉ tìm cách lừa gạt các chú dê. Nó chạy đến một tiệm gần đó mua một cục phấn trắng, rồi trở về gõ cửa và gọi:
– Các con yêu dấu, mẹ đã về và mang theo quà đây!
Nghe giọng nói, bảy chú dê con thận trọng hỏi nhau:
– Chúng ta hãy xem chân, chân có đen như chân của mẹ không nào?
Chó sói nhanh chóng vén chân lên cửa sổ, nhưng chúng đã quá cảnh giác, và đồng thanh nói:
– Không! Chân mẹ không màu như chân mày, mày là chó sói, không thể nào qua mặt được chúng tao!
Không bỏ cuộc, sói chạy đến gặp một người thợ làm bánh mì, nói mình bị thương và cần bột đắp chân. Thợ làm bánh đồng ý, nhưng khi nó tới nhà người xay bột để nhờ rắc bột trắng lên, người này cảm thấy nghi ngờ và từ chối.
Chó sói tức giận, đe dọa người xay bột, khiến ông ta sợ hãi và cuối cùng đành phải làm theo. Sau đó, sói trở lại cửa nhà dê con, lại gõ cửa với giọng nói ngọt ngào giả dối:
– Mở cửa ra, mẹ đã về, mang quà về cho các con!
Dê con một lần nữa hỏi:
– Cho chúng tôi xem bàn chân của mẹ đi!
Khi thấy chân sóc trắng của sói, chúng nhầm lẫn là mẹ thật sự trở về và mở cửa. Nhưng kẻ lừa đảo đã lợi dụng thời điểm đó, xô đẩy chú dê con xinh đẹp ra, làm cho chúng hoảng sợ và tìm nơi ẩn náu. Một chú chui vào gầm bàn, chú khác dưới gầm giường, một chú nữa trong lò, và những chú còn lại lần lượt kiếm nơi trú ẩn.
Sói không mất thời gian, nó lần lượt bắt từng chú dê con và nuốt chửng chúng mà không hề hay biết rằng có một chú dê con út đã chui vào chiếc hộp đồng hồ treo trên tường. Ngậm ngùi, sói duyên dáng lăn ra ngủ, nhưng khát vọng vẫn còn đầy bụng.
Chớp mắt, dê mẹ trở về nhà và đau lòng khi thấy cảnh tượng tan hoang: cửa mở toang, bàn ghế lộn xộn, và không có một chú dê nào. Dê mẹ hốt hoảng gọi tên từng chú, nhưng chỉ nghe thấy tiếng vọng trong không gian trống rỗng. Khi gọi đến tên chú út, nghe thấy tiếng nói yếu ớt:
– Mẹ ơi, con đang trốn trong hộp đồng hồ đây ạ!
Mẹ dê vội mở hộp, ôm chầm lấy chú út, nước mắt đã lăn dài trên má. Dê con nhanh chóng kể cho mẹ nghe về cuộc tấn công của sói ác. Mẹ dê đau lòng và quyết tâm tìm kiếm các anh của chú út.
Khi tới cánh đồng xanh tươi, dê mẹ thấy sói đang nằm phơi bụng dưới gốc cây, tiếng ngáy của nó vang vọng trên những tán lá. Nhìn bụng sói căng phồng, dê mẹ chợt nhận ra.
– Có thể nào… những đứa con của tôi vẫn còn sống bên trong nó?
Một ý chí mạnh mẽ lóe lên trong lòng dê mẹ. Bà ra lệnh cho chú út chạy về nhà lấy kéo và kim chỉ. Dê mẹ cẩn thận rạch bụng sói, từng nhát kéo nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Một đầu dê con xuất hiện, rồi lần lượt sáu người anh cũng nhảy ra khỏi bụng sói.
Hạnh phúc vỡ òa, các chú dê con ôm chầm lấy mẹ. Niềm vui như sóng dâng trào trong lòng họ. Dê mẹ chỉ dẫn các con:
– Bây giờ, các con hãy nhanh chóng đi tìm những viên đá to để nhét vào bụng sói khi nó còn ngủ say!
Bảy chú dê con hớn hở chạy ra ngoài, mang từng viên đá lớn về mà nhét vào bụng sói. Khi công việc hoàn thành, dê mẹ khâu bụng sói lại một cách nhanh chóng, không để cho nó kịp thức dậy.
Một lúc sau, sói tỉnh dậy với cái bụng căng tròn và cảm thấy khát. Nó đứng dậy, nhưng vừa cử động thì những viên đá kêu lạo xạo trong bụng, khiến sói hoang mang và la lên:
– Cái gì đang lộn xộn trong bụng ta thế này? Ta tưởng sáu chú dê non, sao lại chỉ có đá mà thôi?
Khi đến bên suối, sói cúi xuống để uống nước. Nhưng với cái bụng nặng nề, nó đã bị ngã nhào xuống dòng nước, không kịp kêu một tiếng nào. Chó sói ác độc đã phải trả giá cho hành động xấu xa của mình.
Bảy chú dê con nhìn thấy cảnh tượng đó, mừng rỡ reo hò: “Chó sói chết rồi, chó sói đã bị trừng phạt!” và cùng mẹ nhảy múa bên dòng suối, trong lòng tràn ngập niềm hạnh phúc.
Từ đó trở đi, bảy chú dê con học được bài học quý giá về sự cảnh giác và tình yêu thương của người mẹ, không ngừng nghĩ đến việc bảo vệ và bảo vệ lẫn nhau trong những tình huống khó khăn. Mỗi ngày trôi qua, chúng tận hưởng cuộc sống bên nhau dưới ánh nắng nhé sáng và những bài học xứng đáng được nhớ mãi trong lòng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com