Xưa kia, trong một vương quốc xa xôi, có một vị vua giàu có và đầy quyền lực, nhưng lại nằm trên giường bệnh với hình hài tiều tụy, hắn trông như cái bóng của chính mình. Hơi thở yếu ớt của ông nhỏ dần, trong lòng trĩu nặng những suy nghĩ. Ông tự nhủ: “Có lẽ lần này sẽ là lần cuối cùng ta có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời.” Vì vậy, ông đã quyết định truyền lệnh:
– Gọi Johannes trung thành đến đây cho ta ngay!
Johannes, người đã trung thành phục vụ cả cuộc đời mình cho nhà vua, với tấm lòng kiên trung, đã được cả vương quốc biết đến. Ông ấy được kính trọng và yêu mến, đến nỗi mọi người thường gọi ông bằng cái tên thân thương: Iôhanét trung thành.
Khi Johannes bước vào căn phòng tăm tối, nơi nhà vua nằm giữa những tấm bạch silk trắng tinh khôi, ánh mắt ông đầy lo âu nhưng cũng tràn ngập sự tin tưởng. Nhà vua nghiêng người, cố gắng lên tiếng:
– Iôhanét, người bạn trung thành nhất, ta sắp rời bỏ cõi đời này. Ta không còn lo lắng gì ngoài việc lo cho hoàng tử còn nhỏ tuổi. Ngài phải hứa với ta rằng sẽ dạy bảo hoàng tử, chăm sóc và yêu thương nó như một người cha thứ hai.
Johannes, với ánh mắt kiên quyết, khẳng định:
– Thần nguyện một lòng phụng sự hoàng tử, cho dù có phải đối mặt với cái chết, thần cũng sẽ không rời bỏ người.
Nhà vua nhẹ nhàng gật đầu, như thể được trút bớt gánh nặng trong lòng. Ông quay sang dặn dò tiếp:
– Sau khi ta không còn, ngươi hãy dẫn hoàng tử đi xem toàn bộ cung điện, tất cả những căn buồng, những kho tàng. Thế nhưng, cấm tuyệt đối không được đến cái buồng cuối cùng ở hành lang dài. Trong đó cất giữ bức chân dung của công chúa Mai Vàng. Chỉ cần hoàng tử nhìn thấy, nó sẽ đem lại tai họa đến cho bản thân.
Nghe Johannes thề nguyện lần nữa, nhà vua nhẹ nhàng nhắm mắt, rồi từ từ ra đi trong sự thanh thản. Một thời gian sau khi tang lễ hoàn tất, Johannes quyết định tiết lộ cho vị vua trẻ về lời hứa mà ông đã cam kết với vua cha.
– Bây giờ, đến lúc ngài cần biết những gì ngài thừa kế. Thần xin dẫn ngài đi thăm toàn bộ cung điện của vua cha.
Cùng nhau, họ khám phá từng ngóc ngách, từng kho báu lấp lánh trong ánh nắng vàng kim. Tuy nhiên, chỉ có căn buồng nơi bức chân dung xinh đẹp của công chúa là Johannes không mở ra. Bức tranh ấy được treo đối diện cửa, chỉ cần hé cửa là đã có thể nhìn thấy vẻ đẹp quyến rũ toát ra từ đó. Nhà vua trẻ khi thấy Iôhanét không chịu mở cửa đã hỏi:
– Tại sao ngươi không mở cửa căn buồng này?
Johannes, sắc mặt nghiêm nghị, trả lời:
– Thưa, trong đó có điều gì đó rất nguy hiểm.
Nhưng nhà vua vẫn kiên quyết:
– Ta muốn biết rõ mọi thứ trong cung điện của mình.
Với sự bướng bỉnh của tuổi trẻ, hoàng tử ép Johannes phải mở cửa. Cuối cùng, Johannes thở dài, với lòng nặng trĩu, lấy chìa khóa ra và mở cửa. Ông đứng chắn trước bức tranh, nhưng nhà vua lại kiễng chân, đẩy Johannes sang một bên. Hình ảnh công chúa Mai Vàng hiện ra, rực rỡ như ánh dương, khiến nhà vua ngất xỉu.
Johannes không do dự, vội vàng bế hoàng tử lên giường, lòng tràn đầy lo lắng:
– Ôi trời! Tai họa đã đến rồi, không biết phải làm sao?
Khi hoàng tử tỉnh lại, câu hỏi đầu tiên của hắn chính là:
– Công chúa trong bức tranh kia là ai?
– Đó là công chúa Mai Vàng, bệ hạ.
Nhà vua xao xuyến, lòng hắn nở rộ tình yêu:
– Ta đã yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nếu không có nàng bên cạnh, cuộc sống này đối với ta chẳng còn ý nghĩa gì. Iôhanét, hãy giúp ta đạt được điều đó!
Johannes, sau một lúc trầm tư, đã nghĩ ra một kế hoạch:
– Nàng vốn yêu thích vàng. Trong kho hoàng cung hiện có năm tấn vàng, hãy dùng một tấn để thuê thợ kim hoàn làm ra những món đồ lấp lánh, để công chúa thấy được sự tráng lệ.
Nhà vua truyền lệnh, và những thợ kim hoàn nhanh chóng hoàn thành những món đồ và trang sức lấp lánh. Johannes hóa trang thành một thương gia, còn nhà vua cũng giả dạng, họ cùng nhau ra khơi tới thành phố nơi công chúa sinh sống.
Khi tới hoàng cung, Johannes nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang giúp công chúa lấy nước từ giếng, và mau lẹ phòng hoa cảo giới thiệu về những món trang sức tuyệt đẹp. Công chúa, khi thấy những món đồ quý giá, không thể cưỡng lại được.
– Ta sẽ mua tất cả những thứ này! Hãy dẫn ta đến nơi có nhiều đồ hơn!
Với lòng xúc động và hy vọng, Johannes dẫn công chúa xuống thuyền để xem những món đồ còn lại. Khi nàng nhìn thấy nhà vua vẻ đẹp tráng lệ hơn cả bức tranh, lòng hắn ngập tràn niềm vui sướng.
Trong khi họ đang say đắm trên thuyền, Johannes hạ lệnh:
– Mau nhổ neo lên, để thuyền nhẹ như cánh chim bay!
Sau khi cập bến, mọi việc xảy ra đúng như lời của ba con quạ mà Johannes đã nghe thấy. Ngựa hung xuất hiện, khiến nhà vua vô cùng thích thú.
– Hãy để ta cưỡi nó về hoàng cung!
Chưa kịp nhảy lên lưng ngựa, Johannes đã lao lên trước, bắn chết con ngựa. Những kẻ hầu trong hoàng cung la ó ầm ĩ, nhưng nhà vua quát mắng họ, khẳng định rằng hành động của Johannes chắc chắn có lý do.
Về đến hoàng cung, họ thấy chiếc áo cưới tinh xảo trong một chiếc bình vàng, nhưng ngay khi nhà vua định thử, Johannes đã lao tới, ném áo vào lửa, khiến mọi người lại một lần nữa kinh hoàng.
Hôn lễ được cử hành, và giữa tiếng nhạc tưng bừng, công chúa bước vào phòng. Lạ lùng thay, sắc mặt nàng bỗng nhiên tái đi rồi ngã xuống bất tỉnh. Johannes vội chạy lại, nâng nàng dậy và mút ba giọt máu trên ngực nàng, rồi ngay lập tức, nàng tỉnh lại.
Sự hoảng loạn bùng nổ, nhà vua kinh ngạc và không hiểu lý do, đã cho bắt giam Johannes. Ngày tiếp theo, khi Johannes đứng bên giá treo cổ, hắn cầu xin:
– Bệ hạ, hãy cho thần một lời cuối cùng.
– Được, hãy nói đi.
Johannes bèn kể cho nhà vua nghe những gì mình đã chứng kiến từ những con quạ, và cho biết mình làm tất cả chỉ để cứu nhà vua. Nghe xong, nhà vua thốt lên:
– Ôi, tội nghiệp cho Johannes trung thành! Hãy thả ông ấy ngay!
Khi vừa nói dứt lời, Johannes bất ngờ ngã xuống như một khối đá. Trong lòng nhà vua tràn ngập đau đớn, ông ở bên cạnh, không ngừng khóc lóc.
– Một người trung thành như vậy mà ta đã oan uổng giết hại, hãy dựng tượng của Johannes ngay bên giường ta!
Vài tháng sau, khi hoàng hậu sinh đôi hai cậu con trai, nhà vua cảm thấy một nỗi buồn mênh mông. Một hôm, vua đứng bên bức tượng và nói thầm:
– Trời ơi, Johannes trung thành! Ta có thể làm gì để cứu ngươi?
Bức tượng đáp:
– Bệ hạ có thể làm tôi sống lại, nhưng phải hy sinh những gì quý nhất mà ngài có.
Nhà vua không chần chừ, ông nói:
– Ta sẵn lòng hy sinh tất cả vì ngươi.
– Nếu bệ hạ muốn cứu tôi, hãy cắt đầu hai hoàng tử và dùng máu của chúng vẩy lên tượng.
Nghe đến đó, nhà vua lạnh người, mà vẫn quyết tâm cứu Johannes. Ông cầm gươm, cắt đầu cả hai hoàng tử, lấy máu nhuộm lên bức tượng. Ngay lập tức, Johannes sống lại, nguyên vẹn sức khỏe và trí tuệ.
Johannes nói:
– Bệ hạ, nhờ lòng trung thành, tình nghĩa của ngài đã được đền đáp!
Với sự giúp đỡ của Johannes, hai hoàng tử lập tức sống lại, chúng chạy nhảy vui mừng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khi hoàng hậu trở về, nhà vua giấu kín Johannes và hai con trong một chiếc tủ lớn. Hoàng hậu bước vào, nhìn thấy vẻ mặt bồn chồn của nhà vua, rồi nói:
– Chúng ta có thể làm cho Johannes sống lại.
– Đúng rồi, nhưng chúng ta phải hy sinh hai hoàng tử!
Hoàng hậu tuy sững sốt nhưng vẫn đồng lòng với nhà vua.
Nhà vua mở tủ, cho hai hoàng tử và Johannes bước ra, cả hai vợ chồng đều ôm nhau nước mắt ngắn dài.
Từ ngày đó, trong cung điện chỉ còn lại niềm hạnh phúc và tình yêu thương. Nhà vua, hoàng hậu, hai hoàng tử, và Johannes sống bên nhau một cách trọn vẹn, hạnh phúc mãi về sau. Rằng trong đời sống, trung thành và hy sinh sẽ mãi là giá trị cao quý nhất, và tránh xa những hiểm họa của dục vọng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com