Bác nông dân, một người trung hậu và chăm chỉ, sống ở một ngôi làng nhỏ yên bình, cuối cùng đã quyết định mang con bò mà mình đã trân trọng nuôi dưỡng nhiều năm ra chợ để bán. Mang trong mình hi vọng sẽ có một số tiền kha khá để trang trải cho cuộc sống, bác nhấc con bò ra khỏi chuồng, dẫn nó qua những con đường nhựa bóng loáng ánh nắng, bên những cánh đồng xanh mướt, nơi hoa cỏ đua nhau khoe sắc. Cuối cùng, bác đã bán được con bò với giá bảy Taler.
Khi trở về, lòng bác tràn ngập sự phấn khởi, nhưng khi ngang qua một cái chuôm, đột nhiên, tiếng ếch vang lên một cách đều đều:
– “Ắc, ắc, ắc!”
Bác cảm thấy khó hiểu:
– “Sao lạ vậy, rõ ràng tôi đã bán bò với giá bảy Taler, chưa bao giờ có chuyện tám Taler!”
Với tâm lý muốn dạy dỗ cái lũ ếch không thông minh này, bác tiến lại gần cái chuôm, hét vào:
– “Các ngươi thật ngu dốt, không hiểu gì hết, có bảy Taler thôi, không phải tám, nghe rõ chưa?”
Giọng ếch vẫn đáp lại với sự dứt khoát:
– “Ắc, ắc, ắc, ắc.”
– “Nếu không tin, hãy để tôi đếm lại cho mà xem!”
Với lòng hãnh diện, bác nông dân lấy ra những đồng tiền trong túi và bắt đầu đếm. Mỗi lần đếm hai mươi bốn xu, bác tự nhủ đó là một Taler. Nhưng đám ếch chỉ kêu lên đều đều:
– “Ắc, ắc, ắc, ắc.”
Nhìn thấy sự kiên quyết của chúng, bác trở nên cáu gắt:
– “Nếu không tin, thì chúng mày tự đếm thử xem!”
Nói xong, bác ném số tiền xuống nước và đứng trên bờ, mong chờ chúng sẽ mang tiền lên trả, nhưng ếch vẫn theo thói quen kêu lên:
– “Ắc, ắc, ắc, ắc.”
Giờ đây, bác nông dân cảm thấy sự thất vọng và bực bội vây quanh, không thể chịu đựng thêm, bác mắng:
– “Thật vô vị, đám ếch này đúng là không có não, cả bảy Taler mà đếm cũng không xong, chỉ biết đứng đây lảm nhảm, làm cho ta phải chờ đợi vô ích!”
Rồi bác đi về nhà, nhưng tiếng ếch vẫn vang vọng phía sau:
– “Ắc, ắc, ắc, ắc.”
Thời gian trôi qua, bác nông dân quyết định mổ bò để lấy thịt, và trong tâm trí bác, nếu mọi thứ thuận lợi, số tiền từ việc bán thịt có thể đủ mua lại hai con bò. Thậm chí, bác còn nghĩ sẽ có thêm cả da bò để sử dụng. Vì vậy, bác đã chuẩn bị mọi thứ để đưa thịt vào thành phố.
Khi bác vừa đến cổng thành, một bầy chó chạy đến, với một con chó săn lớn dẫn đầu. Nó đánh hơi mùi thịt rồi xông vào sủa:
– “Vát, vát, vát, vát.”
Bác bực bội nói:
– “Thì ra mày muốn có thịt chứ gì? Cho mày một ít cũng không sao!”
Nhưng chó cứ tiếp tục sủa. Bác nông dân không muốn chờ đợi thêm, đã quyết định để lại tất cả phần thịt và trở về, miệng lẩm bẩm:
– “Giờ thì cả đàn chó đã tụ lại, nhưng con đầu đàn nhất định phải lo chuyện trả tiền cho ta đấy!”
Ba ngày sau, bác nông dân đầy hy vọng:
– “Tối nay tiền trong tay mình chắc chắn rồi!”
Hơi thất vọng khi chờ mãi mà chẳng thấy ai tới trả, bác thở dài:
– “Quả là không thể tin ai được!”
Quyết định vào thành phố đòi lại tiền từ người bán thịt, nhưng số phận lại trêu ngươi. Người bán thịt đã nổi giận và bảo bác:
– “Ai làm nhăng làm cuội như vậy chứ?”
Bác nông dân đẩy sự tức giận ra ngoài và nói:
– “Không có gì đùa giỡn cả. Tôi tới để lấy tiền bán thịt bò mà con chó đã mang về, sao bây giờ lại không thấy?”
Sự ồn ào ngay lập tức thu hút sự chú ý của cả thị trấn. Bác quyết định thưa kiện với nhà vua, vì bác quả thật cảm thấy mình đã bị thiệt thòi. Bác được đưa trước mặt nhà vua và công chúa. Khi bác thuật lại câu chuyện, công chúa không khỏi bật cười.
Nhà vua phán:
– “Ta không thể nói rằng ngươi hoàn toàn đúng, nhưng để tưởng thưởng sự hài hước này, ta gả công chúa cho ngươi. Bởi chưa có ai làm công chúa cười cả.”
Bác nông dân bồn chồn, thấy mình không thể đón nhận vinh dự này:
– “Ôi, thưa bệ hạ, như vậy thì thật không dám đâu, vì ở nhà tôi đã có một người vợ!”
Câu nói đùa của bác khiến nhà vua nổi giận.
– “Ngươi thật là người dại dột nhất trong thiên hạ!”
Bác nông dân mạnh mẽ phản bác:
– “Thưa bệ hạ, tôi chỉ đơn thuần muốn bán thịt bò!”
Tuy vậy, khi nhà vua quyết định sẽ tặng bác năm trăm, bác vui sướng rời khỏi hoàng cung, nhưng vẫn không khỏi lo lắng. Một người lính gác đã khuyên nhủ:
– “Người anh em, chắc chắn sẽ có phần thưởng lớn!”
Bác nông dân đã tỏ ra các độ bản tính thẳng thắn của mình. Tuy nhiên, một người Do Thái ngồi gần đó nghe câu chuyện đã quyết định theo đuổi bác nông dân, với hy vọng đổi tiền lẻ cho bác để bác đỡ bối rối khi nhận thưởng.
Người Do Thái khôn khéo nài nỉ:
– “Cần gì chỉ tiêu tiền Thalơ kia? Tôi sẵn lòng đổi tiền lẻ, tiện cho bác nhiều hơn.”
Nhưng bác nông dân, với đôi mắt đầy trí tuệ, trả lời:
– “Tốt quá, cho tôi vài đồng xu, ba ngày nữa quay lại đây, sẽ có ba trăm Thalơ cho anh.”
Người Do Thái từ tốn trao tiền cho bác nông dân, lòng không kìm nổi vui sướng cho rằng mình đã lừa được người nông dân khờ khạo. Ba ngày sau, bác nông dân lại có mặt tại hoàng cung. Nhà vua ra lệnh:
– “Mang tới đây cho ngươi năm trăm!”
Khi biết bác đã cho người lính hai trăm và đổi ba trăm cho người Do Thái, đứng ra kháng cáo, cả hai liền bị nước phạt. Kết quả, người lính cắn răng chấp nhận hình phạt, trong khi người Do Thái thì kêu la đau đớn,
– “Ôi, đau quá, tiền gì mà cứng thế!”
Nhà vua lắc đầu cười với sự ngốc nghếch của bác nông dân. Rốt cuộc, nhà vua phán:
– “Nếu ngươi đã mang lại phần thưởng ấy, hãy vào kho hoàng cung, lấy bao nhiêu tiền tùy thích.”
Bác nông dân mừng rỡ, tràn đầy tiền bạc và hào hứng đi tới quán trọ để đếm.
Khi vừa bước ra khỏi hoàng cung, người Do Thái lại âm thầm theo sau, chỉ cốt để nghe bác lẩm bẩm một mình,
– “Nếu không có hai người kia phải chịu đòn thay mình, liệu có một phần thưởng lớn thế này?”
Dùng dằng suy nghĩ, người Do Thái quyết định:
– “Phải nhanh chóng báo cho nhà vua, để mình được thưởng.”
Khi vua biết, lập tức triệu tập bác nông dân. Bác vẫn không hề lo sợ, chẳng cần đến bộ quần áo lôi thôi cũ kĩ, mà khẳng khái chọn cho mình một bộ mới để tôn trọng nhà vua.
Người Do Thái thấy vậy, lo lắng và nghĩa hiệp:
– “Tôi cho bác mượn quần áo mới để trình diện bệ hạ, này là tình thân tốt đẹp!”
Bác nông dân mỉm cười lúc nhận quần áo từ người Do Thái, rồi tự tin bước vào hoàng cung.
Nhà vua hỏi tội bác nông dân sau khi nghe báo cáo. Bác nông dân đáp:
– “Muôn tâu bệ hạ, những gì kẻ Do Thái nói đều là dối trá, hắn chỉ dám khẳng định rằng tôi mặc quần áo của hắn.”
Người Do Thái la lên:
– “Chưa có ai tán dương như vậy! Tối không phải quần áo của tôi sao? Tôi cho mượn mà!”
Cuối cùng, với trí thông minh của nhà vua, ông tuyên bố:
– “Rõ ràng tên Do Thái đã lừa dối. Nhưng hắn lừa ai, ta hay là ngươi?”
Người Do Thái không còn đường thoát, phải chịu phạt nặng mười roi. Ngược lại, bác nông dân hỉ hả trong bộ quần áo mới, vươn bước về nhà,
– “Hóa ra cuộc đời này nếu không kiêu ngạo mà sống, sẽ có hôm gặp được hên.”
Câu chuyện kết thúc giữa dòng đời, nhắc nhở chúng ta rằng sự trung thực và phẩm hạnh trong cuộc sống là những giá trị quý báu, bất chấp nghịch cảnh.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com