Có một lần, khi ánh mặt trời lấp lánh trên cánh đồng cỏ non xanh mướt, thì một con cáo tinh ranh, với bộ lông nâu vàng óng ánh, lặng lẽ lượn quanh. Hơi gió nhẹ thoảng qua mang theo hương thơm của cỏ dại và hoa dại, cáo chợt phát hiện ra một đàn ngỗng béo tròn, lắc lư trên nền cỏ êm đềm. Đàn ngỗng đang nằm nghỉ ngơi, bộ lông trắng muốt tỏa sáng dưới ánh nắng; chúng trông thật ngọt ngào và vô lo.
Con cáo đứng đó, ánh mắt lấp lánh đầy mưu mẹo, khẽ cười tủm, rồi nói với vẻ hài hước nhưng cũng đầy đe dọa:
– Ôi chao! Hóa ra các ngươi đã tụ tập hết ở đây thật. Thì ra hôm nay là ngày vui của ta, ta chỉ cần chọn từng đứa trong bọn ngươi mà thưởng thức mà thôi.
Đàn ngỗng nghe thấy những lời ấy, sự sợ hãi lan tỏa trong chúng. Chúng nháo nhào đứng dậy, khua chân múa cánh, la lên kêu cứu đầy tuyệt vọng:
– Ôi trời ơi! Xin ngươi hãy tha mạng cho chúng tôi! Chúng tôi chỉ là những sinh vật hiền lành, không gây hại cho ai cả!
Nhưng cáo độc ác vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, đáp lại:
– Tha cho các ngươi? Thật không có chuyện ấy đâu. Các ngươi chắc chắn sẽ phải gặp số phận bi thảm.
Trong giây phút tuyệt vọng, một con ngỗng dũng cảm, với đôi mắt sáng ngời, lên tiếng:
– Nếu chúng tôi đã không tránh được cái chết, xin hãy cho chúng tôi một cơ hội cuối cùng để cầu nguyện. Hãy để phần hồn của chúng tôi được thanh thản trước khi rời bỏ thế giới này. Sau đó, chúng tôi sẽ xếp hàng ngay ngắn để ngươi dễ chọn lựa.
Cáo mỉm cười, cảm thấy hứng thú với ý tưởng kỳ lạ này:
– Thật thú vị! Các ngươi cứ tự nhiên cầu nguyện, ta sẽ kiên nhẫn đợi.
Thế là con ngỗng đầu tiên bắt đầu cầu nguyện, tiếng ê a của nó vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Những từ “quạc, quạc” đều đặn và dài dằng dặc, như muốn cầu xin một phép nhiệm màu từ vị thần nào đó. Nhưng không lâu sau, con ngỗng thứ hai không thể kiềm chế được, đã cũng hòa theo và cất tiếng “quạc, quạc,” làm rối loạn cả buổi cầu nguyện. Rồi từng con ngỗng, từng con một, đều đồng loạt cất tiếng, tạo thành bản hợp ca “quạc, quạc” rộn ràng, như một bản nhạc buồn giữa lòng thiên nhiên.
Mặt trời dần lặn, và bầu trời chuyển sang màu cam ấm áp, nhưng tiếng “quạc, quạc” của đàn ngỗng vẫn không hề ngưng lại. Dẫu biết rằng cái chết đang rất gần, nhưng sự đoàn kết và tiếng kêu của chúng đã khiến cho cáo, dù khát khao cơn đói, cũng phải dừng lại, lắng nghe.
Mỗi tiếng kêu như một nén hương trong bữa tiệc toàn là đám mây u ám của sự tuyệt vọng; những con ngỗng không chỉ cầu nguyện cho bản thân, mà còn cho từng giọt nước mắt của sự sống tươi đẹp mà chúng đã có. Tiếng quạc vang vọng, không chỉ là âm thanh, mà còn là thông điệp nhân văn về sự đoàn kết, lòng can đảm và hy vọng.
Đến khi màn đêm buông xuống, từng ánh sao lấp lánh trên bầu trời, cáo bỗng thấy nỗi lòng nhẹ đi. Dẫu cho cái chết là điều chắc chắn, sự đoàn kết của đàn ngỗng đã mang lại cho nó một cảm giác nào đó về sự tôn trọng đối với cuộc sống.
Và thế là, tiếng “quạc, quạc” vẫn vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, khi mà câu chuyện chưa có hồi kết, hứa hẹn một điều gì đó tốt đẹp hơn cho những ai biết lắng nghe và trân trọng giá trị của cái sống, ngay cả giữa những lúc tối tăm nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com