Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng rậm rạp với những tán cây cao vút, có một người lục lâm đi săn. Ông là một người trung niên, có thân hình vạm vỡ và trái tim đầy tình thương. Trong một buổi chiều nắng nhẹ, khi tia sáng lấp lánh xuyên qua những tán lá, ông vừa đi được một quãng thì bỗng nghe thấy tiếng trẻ con khóc thét vang vọng trong không gian yên tĩnh. Ông tỏ ra bối rối nhưng đầy quyết tâm, theo hướng tiếng khóc, ông dần tiến gần tới nơi phát ra âm thanh.
Khi đến nơi, ông ngước lên và thấy một đứa trẻ nhỏ nhắn đang bị treo lơ lửng trên một nhánh cây cao, đôi mắt long lanh và nước mắt chưa kịp lăn trên má. Đứa trẻ ê chề khóc, và hình ảnh ấy như gợi lên sự thương cảm trong lòng người lục lâm. Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều không may. Hai mẹ con đã ngủ say dưới gốc cây già, không hề biết rằng có một con đại bàng hung tợn bay ngang qua. Nó nhìn thấy đứa bé đang say ngủ trong vòng tay của mẹ, nên đã sà xuống, cắp đứa trẻ đi, để lại người mẹ ngơ ngác trong giấc mơ.
Người lục lâm không ngần ngại, ông vội vàng trèo lên cây và ôm đứa bé vào vòng tay. Ông suy nghĩ:
– “Chắc chắn tôi có thể đưa đứa bé này về nuôi dưỡng cùng với Lenchen, con gái của tôi để chúng có thể lớn lên bên nhau, tạo thành một tình bạn khăng khít.”
Ông mang đứa bé trở về nhà, và từ giây phút ấy, bánh xe của số phận đã xoay chuyển. Cậu bé được đặt tên là Fundevogel, mang theo ánh sáng và niềm vui bước vào cuộc sống của họ. Hai đứa trẻ trở thành đôi bạn thân thiết, ngày nào cũng quấn quít bên nhau, vui đùa dưới nắng vàng, nhìn nhau bằng ánh mắt trìu mến. Tình bạn của chúng diễn ra không chỉ trong những tiếng cười, mà còn trong cả những giây phút nhạy cảm, khi chỉ cần một trong hai vắng mặt, người kia liền cảm thấy cô đơn, tủi thân.
Trong ngôi nhà của người lục lâm, có một bà già đảm nhận việc bếp núc. Một buổi tối, khi ánh đèn leo lét sáng, bà đi ra giếng lấy nước với hai cái xô nặng trĩu. Lenchen thấy bà xách nước nhiều hơn thường lệ, nên đã tới gần và hỏi:
– “Bà ơi, sao hôm nay bà lại lấy nước nhiều vậy?”
Bà già gật gù, rồi cất giọng thì thầm:
– “Nếu cháu giữ kín điều này, bà sẽ cho cháu biết một bí mật nhé. Nhưng cháu không được nói cho ai biết.”
Lenchen gật đầu và hứa hẹn sẽ giữ kín. Bà già khẽ nói tiếp:
– “Sáng mai, khi cha của cháu ra khỏi nhà để đi săn, bà sẽ nấu một chảo nước sôi và ném thằng Fundevogel vào đó.”
Khi bình minh chưa ló dạng, người lục lâm đã dậy để chuẩn bị cho chuyến săn. Hai đứa trẻ vẫn còn ngủ say trong phòng. Lenchen, với ánh mắt lo âu, đã thì thầm với Fundevogel:
– “Nếu bạn không bỏ rơi mình, thì mình cũng không bao giờ rời bỏ bạn đâu.”
Fundevogel nhẹ nhàng đáp lại:
– “Không, mình sẽ luôn bên bạn.”
Lenchen tiếp tục:
– “Mình có một điều quan trọng phải nói. Bà Sanne tối qua đã xách nhiều nước, và khi mình hỏi bà sao lại thế, bà bảo nếu mình giữ kín, bà sẽ cho mình biết. Mình đã hứa không kể cho ai, và lúc đó, bà nói sẽ ném bạn vào chảo nước sôi. Chúng ta cần phải dậy ngay, mặc quần áo và trốn đi thật nhanh!”
Cả hai trẻ bật dậy, vội vàng thay quần áo và lặng lẽ lén ra khỏi buồng ngủ. Khi người lục lâm đã đi xa, bà già lên bếp, chuẩn bị cho ý định độc ác của mình. Nhưng khi vào phòng ngủ, bà hoảng hốt nhận ra căn phòng trống rỗng, nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm trí bà. Bà lẩm bẩm:
– “Mình sẽ phải đối diện với ông ấy thế nào khi ông biết lũ trẻ đã trốn đi vì sợ? Phải nhanh chóng đuổi theo chúng.”
Bà liền sai ba tên người hầu đi tìm hai đứa trẻ. Trong khi đó, Lenchen và Fundevogel đang nấp bên niềm cỏ xanh, bỗng nhìn thấy ba tên người hầu xa xa tiến lại. Lenchen quay sang Fundevogel và nói:
– “Nếu bạn không bỏ mình, mình sẽ không rời xa bạn.”
Fundevogel gật đầu:
– “Mình sẽ cùng bạn.”
Lenchen tiếp tục:
– “Nếu họ tìm thấy chúng ta, chúng ta sẽ biến thành bụi hoa hồng, và bạn sẽ là đóa hồng tỏa hương giữa bụi cây.”
Khi ba tên người hầu tới gần, họ chỉ thấy một bụi hồng gai rậm rạp, với một đóa hồng thắm tươi tốt giữa lòng. Họ nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng nào của trẻ con. Thất vọng, họ trở về và thuật lại sự việc cho bà già, nhưng mụ la mắng họ:
– “Các người thật ngu ngốc! Đáng lẽ phải chặt bỏ bụi hồng và mang theo đóa hoa về chứ!”
Thế là, những kẻ hầu lại trở ra cánh rừng. Lenchen nhìn thấy họ từ xa, lo lắng nói với Fundevogel:
– “Nếu bạn không rời bỏ mình, mình cũng vậy.”
Fundevogel nhấn mạnh:
– “Sẽ không có gì chia cách được chúng ta.”
Lenchen nói tiếp:
– “Chúng ta sẽ hóa thành dòng sông, còn bạn sẽ làm một con vịt tung tăng bơi lội trên mặt nước.”
Khi ba tên người hầu đến nơi, thay vì thấy hai đứa trẻ, họ chỉ thấy một dòng nước trong lành và một con vịt xinh xắn. Bà già tức giận, với bàn tay vụng về cố gắng nắm lấy vịt, nhưng vịt nhanh nhẹn bơi đi xa, mỏ nó cắn vào tóc của bà và kéo bà xuống nước. Kết cục, bà già độc ác đã chìm vào dòng sông sâu, để lại hai đứa trẻ an toàn và hạnh phúc.
Khi biết rằng mối đe dọa đã qua đi, Fundevogel và Lenchen mừng rỡ trở về nhà. Từ đó, chúng đã học được rằng tình bạn và lòng trung thành có thể vượt qua mọi thử thách và nguy hiểm, và chúng sẽ mãi mãi bên nhau, cùng nhau trưởng thành trong một thế giới tràn đầy yêu thương và hiểu biết.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com