Có một lần, vào một buổi sáng tràn đầy ánh nắng, khi những đám mây trắng như bông trôi lững lờ trên bầu trời xanh. Chúa và các vị thần thánh cùng nhau rời khỏi thiên đường, vui vẻ đi dạo khắp cõi vĩnh hằng. Chỉ còn thánh Petrus, người giữ cổng, ở lại canh gác nhằm bảo vệ nơi này. Chúa nhìn thánh và nhẹ nhàng dặn dò:
– Trong thời gian Ta vắng mặt, con không được cho bất kỳ ai vào đây.
Thánh Petrus gật đầu, đứng thẳng người bên cửa thiên đường, chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh.
Một thời gian sau, âm thanh gõ nhẹ nhàng vang lên bên cổng. Đó là tiếng kẽo kẹt của một đôi dép rách nát, và phía bên ngoài là một giọng nói yếu ớt nhưng đầy sự nhẫn nại:
– Xin hãy nghe, tôi là một bác thợ may nghèo khó, sống bằng nghề vá víu, đời tôi chưa hề phán xét ai. Tôi chỉ xin một cơ hội nhỏ nhoi để bước vào.
Petrus, với nét mặt nghiêm nghị, trả lời:
– Một thợ may thật thà, nhưng những mảnh vải mà ngươi cắt thừa rơi xuống đất cũng không khác gì những cái túi mách lẻo của kẻ trộm. Nơi đây không dành cho những kẻ đó. Chúa đã căn dặn ta rằng không được mở cửa cho ai cả.
Bác thợ may, lòng đầy nỗi thất vọng, nói thêm:
– Xin hãy thương xót tôi. Những mảnh vải thừa tôi nhặt lại chứ có phải ăn cắp đâu. Chẳng lẽ một người đang chịu khổ sở như tôi không được bên Chúa sao? Tôi thậm chí đã để lại tất cả đằng sau, chân tôi sưng tấy vì đi bộ hàng dặm. Tôi sẵn lòng làm mọi việc nặng nhọc, như trông trẻ con, giặt giũ, dọn dẹp hay vá những chiếc quần áo rách nát.
Nhìn thấy sự thương tâm và sự ngoại lệ trong ánh mắt của bác thợ may, thánh Petrus không khỏi động lòng. Ngài hé cửa, cho phép bác lách vào trong thiên đường, nhưng nhắc nhở bác phải ẩn nấp, không được để Chúa nhìn thấy khi Người trở về. Bác thợ may vâng lời, luồn mình vào bóng tối của cánh cửa, nhưng lòng hiếu kỳ không cho phép bác đứng yên.
Khi thánh Petrus tiến ra ngoài, bác thợ may bắt đầu len lén khám phá khung cảnh kỳ diệu của thiên đường. Ánh sáng lung linh từ những viên ngọc và vàng rực rỡ rọi sáng mọi ngóc ngách, khiến bác trở nên mê mẩn. Cuối cùng, bác tìm đến một sân rộng lớn, nơi những chiếc ghế lấp lánh được xếp ngay ngắn. Trong số đó, một chiếc ghế cao hơn hẳn, nạm vàng và đá quý, chắc chắn là ngai vàng của Chúa.
Bác thợ may không kìm nén được sự tò mò, liền bước tới và ngồi thử lên ghế vàng. Ngay lập tức, bác nhìn thấy mọi việc trần gian dưới ánh mắt của Chúa. Những hình ảnh lướt qua như một cuốn phim, nhưng cũng chẳng mất thời gian lâu để bác hết sức khó chịu khi thấy một bà lão xấu xí đang tắm bên suối, quần áo lùng bùng nằm trên bờ.
Trong cơn tức giận, bác không kiểm soát được bản thân nữa, liền ném cái bậc gỗ xuống chỗ bà lão. Bậc gỗ bay đi rất xa và không còn ở đó nữa. Bác hoảng hốt, ngay lập tức nhảy xuống và chạy trở lại nơi mình ẩn náu sau cánh cửa, như thể chưa bao giờ bước chân ra khỏi đó.
Một thời gian sau, khi Chúa trở về, Người ngạc nhiên khi thấy chiếc ghế ngai vàng thiếu đi bậc gỗ quý giá. Chúa gọi thánh Petrus tới hỏi, và thánh, với vẻ mặt tự tin, đã nói:
– Thưa Chúa, không có ai được vào thiên đường ngoài một người thợ may gầy gò, hiện đang lẩn trốn sau cánh cửa.
Chúa gọi bác thợ may đến và nghiêm giọng hỏi:
– Này thợ may, ngươi đã ném bậc gỗ đi đâu?
Bác thợ may, với cơ thể run rẩy vì nỗi lo sợ, lập cập đáp:
– Thưa Chúa, lúc đó, tôi đã ném nó xuống một mụ già đang ăn cắp bên dưới trần gian, khi thấy mụ ấy hành động lén lút.
Chúa tức giận nói:
– Ngươi chẳng khác nào một con chồn láu cá. Nếu ta xử lý theo cách ngươi đã làm, chắc chắn ngươi sẽ không còn mạng sống để đứng đây nói chuyện. Nếu ta cho phép việc này trở thành tiền lệ, thì chẳng mấy chốc thiên đường sẽ chỉ còn lại những ghế như vậy bị ném đi. Hãy ra khỏi nơi này và trở về quê hương của ngươi. Chỉ có ta mới có quyền quyết định hình phạt cho tội ác, và không ai có thể tự tiện làm thay.
Thánh Petrus, với ánh mắt đầy thông cảm, dẫn bác thợ may rời khỏi thiên đường. Bác phải chống gậy mà đi, khi đôi giày ngày càng rách nát, lộ rõ những vết phồng và đau đớn nơi bàn chân.
Câu chuyện này để lại trong lòng mỗi người bài học quý giá về sự khiêm tốn, lòng trung thực và tầm quan trọng của việc giữ vững phẩm giá, bất kể hoàn cảnh khó khăn. Những điều nhỏ bé đều có ý nghĩa, và hành động ngay cả trong giây phút tức giận cũng có thể mang đến những hậu quả không ngờ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com