Ngày xưa, tại một vương quốc xa xôi, giữa những cánh đồng xanh trải dài, có một cô gái tên Cẩm. Cẩm không chỉ nổi bật với vẻ ngoài dịu dàng mà còn sở hữu một tấm lòng đầy yêu thương và hiền hậu. Cô sống cùng với mẹ kế và em gái. Mẹ kế của Cẩm là một người phụ nữ xinh đẹp nhưng lại đầy tham lam và độc ác. Bà đã luôn tìm cách dồn Cẩm vào những việc nặng nhọc, bắt cô phải làm tất cả những công việc trong nhà.
Mỗi ngày, khi ánh bình minh le lói qua những tán cây xanh rì, Cẩm phải dậy từ rất sớm để nhặt củi, quét dọn và nấu ăn. Dù mệt mỏi, nhưng trong trái tim Cẩm vẫn ngập tràn ước mơ về một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Một buổi chiều, khi Cẩm đang ngồi bên dòng suối trong veo, cô nhìn ngắm những viên đá cuội lấp lánh dưới làn nước. Một bà lão xuất hiện, bà có mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ.
“Cô gái, tại sao khuôn mặt cô lại buồn bã như vậy?” bà lão hỏi.
Cẩm nhìn bà và lấy dũng khí kể về nỗi khổ của mình: “Thưa bà, con chỉ là một cô gái nghèo khổ, không bao giờ được sống cuộc sống như mình mong muốn. Mẹ kế của con luôn bắt con làm việc quần quật mà không cho con một chút niềm vui nào.”
Bà lão mỉm cười, ánh mắt bà như ánh sáng của những ngôi sao đêm.
“Mỗi người đều có số phận riêng, và cuộc sống của con không phải chỉ có đau khổ. Nếu con biết trân trọng những gì mình có và kiên nhẫn, thì sẽ có điều kỳ diệu xảy ra.”
Sau khi rời khỏi dòng suối, Cẩm trở về với những trang thiết bị đã được chuẩn bị từ trước. Nhưng không như mọi khi, trong lòng Cẩm lại chứa đầy hy vọng. And mỗi buổi sáng, khi cô thức dậy, bàn tay của cô lại không ngừng làm việc. Một ngày nọ, khi đang dọn dẹp trong nhà, cô vô tình phát hiện một chiếc nệm cũ kỹ, xơ xác dưới gầm giường.
Cẩm quyết định dọn dẹp chiếc nệm ấy. Cô nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve lớp vải bụi bẩn, và loáy hoay cho nó thành hình dạng ngay ngắn. Nghĩ ngợi về bà lão bên suối, Cẩm quyết định sẽ đem nó ra phơi nắng, hy vọng nó sẽ tươi sáng hơn.
Khi cô đặt chiếc nệm xuống lòng đất ấm áp, ánh nắng chiếu rọi, một điều kỳ diệu bất ngờ xảy ra. Chiếc nệm bừng sáng và trở nên lộng lẫy, bên trên là những họa tiết ngàn hoa đua nở, tỏa hương thơm ngát. Cẩm không dám tin vào mắt mình, cô cẩn thận chạm vào chiếc nệm và cảm nhận một luồng năng lượng mới tràn vào cơ thể.
Từ đó, mỗi khi về nhà sau một ngày dài mệt nhọc, Cẩm đều có một giấc ngủ ngon lành trên chiếc nệm huyền diệu đó. Giấc ngủ giúp cô hồi phục sức lực, có thêm sức sống để đối mặt với những khó khăn, và trái tim cô dần trở nên lạc quan hơn.
Mẹ kế và em gái của cô, với lòng tham lam, đã tìm cách chiếm đoạt chiếc nệm. Họ nghĩ rằng sẽ có cuộc sống sung túc nếu sở hữu nó. Một hôm, trong lúc Cẩm không có nhà, mẹ kế quyết định lén lút lấy chiếc nệm đến một người thợ giỏi để tái chế. Nhưng khi về nhà, bà lại chẳng thấy điều gì khác lạ. Chiếc nệm vẫn mang vẻ bên ngoài xưa cũ, không một chút hoa lệ.
Ghen tức, mẹ kế đã đổ vạ lên đầu Cẩm.
“Tất cả là lỗi của cô! Làm thế nào mà chiếc nệm lại trở thành như thế? Mày phải chịu trách nhiệm!”
Dù bị đối xử bất công, Cẩm vẫn không chấp nhặt. Cô nhẹ nhàng nhìn mẹ kế, nói bằng giọng ôn tồn:
“Con không làm gì sai cả. Chiếc nệm mang theo sự trân trọng và tình yêu mà con đã dành cho nó.”
Nghe vậy, cả mẹ kế lẫn em gái đều cảm thấy xấu hổ, lần đầu tiên họ nhận ra rằng trong cuộc đời này, tình yêu và lòng kiên nhẫn chính là tài sản quý giá nhất.
Dần dần, chính những người đó nhận ra rằng không chỉ vật chất mà tinh thần cũng cần được chăm sóc để phát triển. Họ đi cùng Cẩm, cùng nhau chăm sóc chiếc nệm và gìn giữ những giờ phút ấm áp bên nhau.
Cuối cùng, vương quốc muốn mang đến tiếng cười và hạnh phúc cho những con người chân thành, hiền hậu như Cẩm. Họ sống trong sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau.
Câu chuyện của Cẩm không chỉ là một bài học về lòng tốt, mà còn là thông điệp sâu sắc rằng chỉ cần chúng ta biết yêu thương và sẻ chia, mọi thứ sẽ tỏa sáng như ánh nắng ban mai, mang lại hạnh phúc cho cuộc đời.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com