Ngày xưa, trong một ngôi làng xinh đẹp giữa những cánh đồng xanh tươi, có một chàng trai khỏe mạnh tên là Frieder và một cô gái dịu dàng xinh đẹp tên là Katherlieschen. Họ đã kết duyên và sống trong môi trường hạnh phúc của gia đình trẻ, mỗi ngày trôi qua đều tràn ngập tiếng cười và yêu thương.
Một ngày nọ, khi ánh mặt trời bắt đầu nhô lên, phủ một lớp ánh sáng vàng rực rỡ lên những cánh đồng, Frieder nói với vợ của mình:
– Nàng Katherlieschen yêu dấu, hôm nay ta sẽ ra đồng làm việc. Em nhớ chuẩn bị cho ta một chút gì đó rán ăn cho đỡ đói, và một ít nước uống cho khỏi khát nhé.
Katherlieschen, với nụ cười tươi trên môi, đáp lại:
– Anh cứ yên tâm, anh Frieder thân yêu. Em sẽ chuẩn bị cho anh mọi thứ.
Khi đồng hồ chỉ gần đến giờ ăn trưa, Katherlieschen nhanh chóng bắt tay vào việc. Nàng lấy dồi thịt từ chỗ treo gần ống khói, đặt chảo lên bếp và cho dầu vào đó, đợi chảo nóng lên. Trong lúc chờ đợi, nàng chợt nhớ ra, mình chưa lấy bia từ hầm dưới nhà. Một ý nghĩ chợt lướt qua đầu, nàng hối hả đi xuống hầm.
Trong lúc đang hứng bia, Katherlieschen thoáng chốc nhận ra:
– Ôi không, mình quên chưa xích chó! Nó có thể tha mất dồi rán đấy.
Nghĩ vậy, nàng vội vã chạy lên trên, nhưng không may cho nàng, con chó đã nhanh chân tha mất miếng dồi thơm ngon. Katherlieschen, không chịu thất bại, đã chạy theo nó ra tận cánh đồng xanh mướt. Chó chạy như bay, và Katherlieschen mệt bở hơi tai, cuối cùng thở dài:
– Mất thì mất, không còn sức đâu mà đuổi nữa!
Hơi thở dồn dập và chân mỏi nhừ, nàng uể oải quay trở về. Nhưng trong lúc đó, nàng chẳng nhớ rằng mình đã quên khóa vòi bia. Khi trở xuống hầm, nàng phát hiện bia đã tràn khắp nền nhà, dòng bia chảy lai láng. Katherlieschen lo lắng:
– Thật không thể tưởng tượng nổi! Giờ mình phải làm gì để Frieder không biết chuyện này chứ?
Nghĩ một lúc, nàng chợt nhớ tới bao bột mì còn sót lại từ Hội làng năm ngoái. Nàng vội vàng lấy bao bột mì, rắc khắp nền nhà hầm. Vừa làm, nàng vừa lẩm bẩm:
– Ai biết tiết kiệm thì có mà dùng khi cần.
Nhưng trong lúc đang rắc bột, nàng vô tình đá phải một bình bia làm nó đổ ra đất. Nhìn thấy, nàng tự an ủi:
– Thì cũng cùng một thứ, nên nó cứ thế mà đi bên nhau.
Khi Katherlieschen cuối cùng cũng hoàn thành việc rắc bột, nàng cảm thấy vui mừng và nghĩ:
– Nhìn cũng sạch sẽ quá đi!
Rồi Frieder trở về nhà, với đôi bàn tay nứt nẻ vì làm việc trong ruộng đồng. Chàng hỏi vợ:
– Nào, em đã chuẩn bị món gì để ăn chưa?
Katherlieschen, mặt mày tươi tắn, đáp:
– Ôi anh Frieder thân yêu, em đã chuẩn bị dồi rán cho anh. Nhưng trong lúc em đi hứng bia ở tầng hầm, chó đã tha mất dồi. Em đã chạy theo, nhưng bia lại chảy đầy nền nhà. Em đã lấy bột mì rắc cho đỡ bẩn, nhưng không may lại làm đổ bình bia. Anh yên tâm, giờ thì nền nhà khô ráo rồi.
Frieder lắc đầu, nói:
– Katherlieschen, đáng lẽ em không nên đổ bột mì quý giá để rắc nền nhà. Dù cho chó có tha dồi thì bia đã chảy ra thì thôi, lãng phí bao bột ngon mịn!
Katherlieschen, với nét hối lỗi:
– Vâng, anh Frieder thân yêu, em đâu có biết đó lại là bột ngon. Đáng lẽ anh phải nhắc em trước mới phải.
Rồi Frieder, với nỗi lòng băn khoăn, nghĩ rằng cần phải dè chừng hơn với vợ mình. Chàng đã dành dụm được một ít tiền, và sau khi đổi sang vàng, chàng nói với vợ:
– Em hãy nhìn xem, những đồng vàng này ta sẽ cất vào nồi và chôn dưới chân cột chuồng bò. Em không được tới gần đó nhé, nếu không sẽ gặp chuyện xui xẻo đấy!
Katherlieschen nghe vậy, nhẹ nhàng đáp:
– Anh Frieder thân yêu, em biết rồi. Em sẽ không bao giờ làm gì sai cả.
Người chồng đi vắng, có một nhóm người mua ve chai đồng nát đi qua. Katherlieschen, với màng suy nghĩ mơ hồ, hồn nhiên nói:
– Ồ, các bác ơi, trong nhà tôi chỉ có một số đồng vàng, không biết có dùng được không?
Nhóm người buôn ve chai nhìn nhau với ánh mắt lăm le, và một người hỏi:
– Tại sao lại không? Hãy để chúng tôi xem những đồng vàng ấy!
– Tôi không được phép gần đến đó. Nhưng các bác cứ đi tới chuồng bò, đào dưới chân cột ấy thì có thể thấy.
Nhóm buôn ve chai đã nhanh chóng đến chỗ đó và chẳng mấy chốc họ đã tìm thấy vàng ròng, bỏ đi với những gánh ve chai đầy ắp, để lại Katherlieschen trong trạng thái ngơ ngác.
Katherlieschen nhìn những gánh ve chai và nghĩ:
– Mình cũng cần một vài thứ.
Nhưng khi vào bếp, nàng thấy thực phẩm vẫn còn đầy đủ. Nàng thò tay ra, phá hỏng tất cả những nồi đất trong gánh, và mang những mảnh vỡ rào quanh nhà mình như một hàng rào mới.
Khi Frieder trở về, chàng thấy hàng rào khang khác bên ngoài nhà và hỏi:
– Katherlieschen, em làm gì mà đình đám vậy?
Cô vợ vui vẻ đáp:
– Em đã đổi những đồng vàng ở chân cột chuồng bò với đám ve chai. Họ không đào ở đó còn em không được phép đi tới.
Frieder tái mặt, la lên:
– Trời ơi, Katherlieschen ơi! Đó không phải là những đồng vàng thường, mà là vàng ròng, là cả tài sản của chúng ta đấy. Làm sao em có thể làm vậy?
Katherlieschen, với ánh mắt tròn xoe, trả lời:
– Vâng, anh Frieder thân yêu, em thật sự không biết đó lại là vàng ròng. Đáng lẽ anh phải nhắc nhở em trước mới phải.
Hai vợ chồng đứng lúng túng một lúc rồi Katherlieschen quyết định:
– Anh hãy nghe em, chúng ta sẽ đuổi theo bọn lừa đảo kia để lấy lại vàng.
Frieder gật đầu:
– Được, chúng ta hãy thử xem. Em nhớ mang theo bơ, bánh mì và pho mát để dọc đường có cái mà ăn nhé.
Katherlieschen hăng hái:
– Vâng, anh Frieder thân yêu, em sẽ chuẩn bị sẵn sàng.
Hai vợ chồng bắt đầu cuộc hành trình, với từng bước chân nhẹ nhàng. Nhưng sau cùng, khi họ đến một ngọn núi, cả một khung cảnh hùng vĩ hiện ra trước mắt, những con đường ray đã bị ăn mòn, rêu xanh rậm rạp.
Katherlieschen nhìn thấy điều đó và lẩm bẩm:
– Bánh xe chạy mãi mòn cả đường ray như thế này thì đến bao giờ nó mới trở về được như cũ?
Xúc động trước cảnh vật tơi tả, nàng đã không ngần ngại lấy bơ ra và quét lên những vết ray để giúp cho bánh xe lăn tốt hơn. Trong lúc chăm chú, một miếng pho mát chợt rơi ra và lăn xuống chân núi.
Katherlieschen, đầy quyết tâm tự nhủ:
– Ta đã đi từ dưới đó lên đây, không thể quay lại.
Ngắm nhìn miếng pho mát lăn, nàng mủi lòng thả thêm nhiều miếng khác xuống, thử xem chúng có thể kéo nhau lên được không.
Cuối cùng, tất cả những miếng pho mát đều rơi xuống thung lũng bên dưới. Cảm thấy mất kiên nhẫn, nàng quyết định tiếp tục hành trình, trong khi Frieder đang chờ đợi. Khi gặp chồng, nàng nói:
– Anh Frieder thân yêu, mở ra thức ăn thôi, tôi đói quá rồi!
Nàng đưa cho anh một miếng bánh mì khô, còn bơ và pho mát thì bỗng chốc đã không còn.
Frieder, với gương mặt thất vọng, hỏi:
– Thế bơ và pho mát đâu?
– Ôi, chồng ơi, em đã quét bơ lên đường ray rồi. Pho mát thì lăn xuống chân núi, nhưng em đã thả miếng khác xuống gọi nó về.
Chồng lắc đầu ngao ngán:
– Không ai lại quết bơ lên đường ray cả, rồi để pho mát lăn xuống chân núi.
Katherlieschen với gương mặt áy náy:
– Vâng, anh Frieder thân yêu, đáng lẽ anh phải nói cho em trước mới phải.
Họ ngồi ăn bánh mì khô không, nhưng rồi bất chợt Frieder nhớ ra điều gì đó hỏi:
– Katherlieschen, em đã khóa cửa chưa khi đi?
– Chưa, đáng lẽ anh phải nhắc em trước mới phải.
– Thế thì em hãy trở về nhà khóa cửa thật cẩn thận, mang theo chút thức ăn nhé. Anh sẽ đợi ở đây, sau đó chúng ta lại lên đường.
Katherlieschen trở về nhà, với suy nghĩ rằng chắc hẳn chồng không thích ăn bơ và pho mát, vì thế nàng quyết định mang táo khô và một bình giấm. Nàng cẩn thận khóa cửa trên, còn phần dưới tháo dỡ vác lên vai, thầm mừng vì đã khóa cẩn thận rồi, giờ có thể thong thả quay lại, còn Frieder thì đang nghỉ ngơi.
Khi gặp lại chồng, Katherlieschen khoe:
– Đây, anh Frieder thân yêu, cánh cửa đây, anh giữ nhé.
Frieder mắt chữ O miệng chữ A:
– Trời ơi! Làm sao có ai như em? Phần trên ngay ngắn, phần dưới tháo ra, giờ có gì còn chui vào nhà nữa?
Nhưng đã quá muộn để quay về nữa rồi, thôi đành mang vác tiếp vậy.
– Cánh cửa cứ để em vác tiếp, anh Frieder thân yêu. Táo khô và giấm em sẽ treo ở cửa, nó sẽ giúp ta mang vác!
Hai vợ chồng vào rừng tìm bọn lừa đảo, nhưng chẳng thấy ai. Ban đêm, trời tối mịt, họ đành trèo lên cây, dự định ngủ qua đêm.
Khi họ vừa mới trèo lên cây, bọn lừa đảo cũng đến nơi, mệt mỏi vì đường dài, nên ngồi nghỉ ngay dưới gốc cây, nhóm lửa chia nhau những của ăn trộm. Frieder quyết định mạo hiểm, trèo ra cây khác, tuột xuống kiếm đá, rồi trèo lên ném xuống bọn lừa đảo nhưng không trúng ai.
Nghe tiếng rào rào của lá cây, bọn lừa đảo nghĩ:
– Có lẽ trời sắp sáng, gió thổi làm rụng quả thông.
Katherlieschen, vẫn nặng nề vì cánh cửa trên vai, cơn đau nhức đang dồn dập, nàng nghĩ hẳn là do túi táo khô.
– Anh Frieder thân yêu, em phải ném túi táo khô đi nhé.
Frieder, với vẻ nghiêm nghị:
– Không được, Katherlieschen, bây giờ không phải lúc, sẽ lộ hết!
– Trời ơi, anh Frieder, vai đau quá, em phải ném đi đây.
– Ừ thì ném xuống đi. Đồ quỷ tha ma bắt!
Katherlieschen không chần chừ, thả túi táo khô xuống đất và bọn lừa đảo nghe tiếng rơi, chỉ nghĩ đó là phân chim. Cô vẫn cảm thấy vai đau, nàng nói:
– Anh Frieder, em phải đổ bình giấm đi.
– Không được, Katherlieschen, đừng làm thế, sẽ lộ mất.
– Ôi, đau vai quá đi, em không thể giữ được nữa!
– Ừ thì ném đổ đi. Đồ quỷ tha ma bắt!
Katherlieschen đổ bình giấm ra, nước giấm bắn tung tóe vào người bọn lừa đảo. Chúng bảo nhau:
– Sương đêm rơi xuống quá nhiều!
Cuối cùng, nàng nhận ra cánh cửa trên vai đang khiến nàng đau.
– Anh Frieder thân yêu, em phải ném cánh cửa đi.
– Không được, Katherlieschen, bây giờ không được, sẽ lộ mất.
Katherlieschen, vừa giữ lại đống đau, lại kêu lên vài lần nữa:
– Trời ơi, đau vai quá, em phải ném xuống đây.
– Không! Đừng làm điều ngốc nghếch!
Katherlieschen thở dài:
– Trời ơi, anh Frieder, vai em đau quá, em không chịu đựng được nữa!
Frieder, nổi nóng, quát:
– Thì ném xuống đi. Đồ quỷ tha ma bắt!
Cuối cùng, với một tiếng “rầm” cánh cửa rơi xuống đất. Bọn lừa đảo hoảng sợ kêu lên:
– Đúng là quái vật nhảy từ trên cây xuống!
Và thế là họ hoảng hốt bỏ chạy, để lại tất cả của cải phía sau.
Sáng hôm sau, khi hai vợ chồng tụt xuống từ trên cây, họ nhìn thấy túi vàng lấp lánh trước mặt. Hai vợ chồng vui mừng mang vàng về nhà.
Về tới nhà, với tấm lòng phấn chấn, Frieder bảo vợ:
– Katherlieschen, giờ em phải chăm chỉ hơn trong công việc nhé.
– Vâng, anh Frieder thân mến, em sẽ làm tất cả. Để em ra đồng hái các thứ về phơi.
Ra tới đồng, nhưng rồi Katherlieschen lại nghĩ:
– Mình đã ăn mà chưa ngủ chút nào, sao không đánh một giấc đã rồi hãy làm?
Nghĩ thế, nàng lấy đồ ra ăn, ăn no và chìm vào giấc ngủ say. Tỉnh dậy, nhìn vào gương, lòng nàng chùng xuống:
– Không biết có phải là mình không nữa?
Khi trở về nhà vào buổi tối, Katherlieschen đứng bên cửa sổ, gọi lớn:
– Anh Frieder thân yêu, cho hỏi Katherlieschen có nhà không?
– Có! Có nhà. Cô ta đang chìm vào giấc ngủ.
Nghe vậy, Katherlieschen chạy đi, ít lâu sau nàng gặp lại bọn lừa đảo đang tính toán ăn trộm.
Với nụ cười bạo dạn, nàng bảo:
– Tôi sẽ giúp cho một tay!
Nhưng bọn lừa đảo không nghi ngờ gì và nghĩ rằng Katherlieschen chỉ là một bà vợ xấu số. Nàng dẫn chúng tới một thửa ruộng, nơi bầy lừa đảo bắt đầu nhổ củ cải đường.
Nhưng Katherlieschen chỉ nhấc củ cải một cách hờ hững, và một người đi ngang qua đứng nhìn, lầm tưởng có quỷ đang nghịch củ cải. Người đó chạy về làng báo cho mục sư:
– Thưa cha, có một con quỷ đang bới củ cải ngoài ruộng nhà thờ!
Mục sư đáp từ chiếc ghế của mình:
– Tôi một chân liệt không thể đi ra đuổi.
Người đàn ông kia bèn nói:
– Để tôi cõng cha ra ngoài.
Khi cả hai ra tới nơi, đúng lúc Katherlieschen đang giật củ cải làm đất rơi tung tóe. Mục sư hoảng hốt kêu lên:
– Trời ơi, đúng là quỷ rồi!
Và không chần chừ, cả hai bỏ chạy, trong khi mục sư, trong lúc sợ hãi, chân liệt bỗng dưng trở nên hoạt động bình thường, chạy nhanh hơn người đàn ông đi cõng.
Câu chuyện này không chỉ để dẫn dắt ta đến những khoảnh khắc hài hước, mà còn chứa đựng bài học rằng sự lơ đễnh có thể dẫn đến những điều hài hước, nhưng cũng cần cẩn thận trong từng hành động của mình. Cuộc sống không chỉ là những niềm vui mà còn có trách nhiệm và hậu quả, và đôi khi, sự khéo léo và thông minh của những người tưởng chừng như giản đơn có thể giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com