Ngày xưa, bên một núi đá hùng vĩ, có một hang động u tối, nơi trú ngụ của một con mãng xà khổng lồ. Đầu của nó to như chiếc chum, mào đỏ rực rỡ uốn lượn như ngọn lửa, đôi mắt như hai trái quýt lớn, trắng trong nhưng sắc lạnh. Thân của nó dài hơn trượng, cuồn cuộn như những con sóng dữ dội, mang theo hơi thở gớm ghiếc. Mỗi lần nó di chuyển, cây cối xung quanh ngã rạp, bụi bặm mịt mùng, tạo ra cảnh tượng hãi hùng. Nó đã khống chế vùng đất này bằng sự kinh hoàng, ăn thịt bao nhiêu súc vật và người vô tội. Dù người dân đã thử nhiều cách để tiêu diệt, mãng xà vẫn không hề nao núng, ngược lại, càng phá phách và gieo rắc nỗi sợ hãi khắp nơi.
Cuối cùng, nhà vua quyết định sai người dựng lên một ngôi đền lớn để thờ phụng mãng xà, hứa sẽ dân cúng một mạng người mỗi năm để giảm bớt sự tàn phá của nó. Vua còn ra lệnh cho các làng mỗi năm phải nộp một cô gái trẻ để dâng lên quái vật, và công bố một phần thưởng lớn cho ai có khả năng tiêu diệt mãng xà, với lời hứa ban cho danh vị quận công và một vị công chúa xinh đẹp làm vợ.
Giữa lúc mọi người hoang mang, một chàng trai trẻ, được một vị hòa thượng nhận nuôi từ bé tại một ngôi chùa nằm giữa núi non trùng điệp, đã thu thập cho mình những kỹ năng kiệt xuất về võ nghệ. Sau nhiều năm được thầy truyền dạy, anh đã thành danh, và vào một ngày đẹp trời, thầy quyết định cho phép anh “hạ sơn” và trở về quê hương.
Trên đường trở về, sau một ngày dài đắm mình trong cuộc hành trình, chàng thấy ánh sáng le lói từ một ngôi đền. Không biết đó có phải là đền thờ mãng xà hay không, nhưng cơ thể mệt mỏi khiến chàng ghé vào nghỉ chân. Khi vừa bước vào cổng, âm thanh nức nở vang lên từ bên trong khiến chàng không khỏi lo lắng. Chàng hồi hộp tiến vào thượng điện. Dưới ánh sáng nhòa nhạt của ngọn đèn dầu, chàng thấy một cô gái trẻ, tuổi chỉ khoảng mười tám đôi mươi, đang bị trói chặt nơi góc điện. Mái tóc dài rối bời, đôi mắt long lanh những giọt lệ, khiến chàng đau lòng.
Chàng tiến đến, nhẹ nhàng hỏi:
– Cô là ai? Sao lại bị trói nơi đây?
Cô gái hít một hơi sâu, cố gắng gạt nước mắt:
– Chàng ơi, đây là đền thờ mãng xà. Mọi người đã phải cống nạp chúng tôi để nó không tấn công…
Nàng kể về sự tàn bạo của mãng xà và số phận bi thảm của bao cô gái trẻ. Cuối cùng, nàng bật khóc, nói:
– Nếu chàng có lòng, hãy mau rời khỏi nơi này! Nó sẽ đến bất cứ lúc nào, chỉ trong đêm nay thôi!
– Chưa, nàng hãy chạy đi trước! – Chàng kiên quyết, gương mặt rắn rỏi tràn đầy quyết tâm.
Chàng tựa như một ngọn núi vững chãi, không muốn nàng phải chịu bất kỳ sự tổn thương nào. Khi nàng ngập ngừng, chàng đã nhanh chóng rút gươm ra khỏi bao:
– Tôi sẽ đối đầu với mãng xà. Nàng hãy về với mẹ, sống hạnh phúc!
Nước mắt của nàng lăn trên má, nhưng không muốn để chàng gặp nguy hiểm, nàng kiên quyết:
– Không! Tôi không thể để ai phải trả giá cho số phận của mình. Hãy hứa rằng nếu chàng sống sót, hãy ghé thăm mẹ tôi!
Chàng xua tay, không cho phép sự nhân nhượng dẫn lối:
– Tôi sẽ làm tất cả để cứu nàng. Mau đi đi!
Sau khi rời cô gái vào rừng, chàng trở lại đền, chuẩn bị cho cuộc chiến lớn với mãng xà. Khi đêm buông xuống, những âm thanh ghê rợn vang vọng khắp chốn. Chàng đứng thẳng trong bóng tối, tim đập mạnh khi nghe tiếng cành cây gãy răng rắc, mùi hôi thối từ con quái vật xộc vào mũi. Lúc mãng xà thò đầu vào đền, chàng đã chớp mắt rút gươm và xông lên.
Cuộc chiến diễn ra gay cấn, tiếng gầm rú của mãng xà vang dội hòa cùng tiếng clink của gươm chạm vào thân nó, máu tươi văng khắp nơi. Chàng dồn hết sức lực và lòng dũng cảm, nhưng không thể tưởng tượng nổi, mãng xà mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sau những phút giây căng thẳng, chàng đã quyết định giáng cho con quái vật một nhát chí mạng, kết thúc cuộc đời của nó.
Khi giết được mãng xà, sức lực chàng cạn kiệt, ông đi tìm nước bên dòng suối gần đó và gục ngã, chìm vào giấc ngủ say. Đến trưa, một viên quản lý khu vực phát hiện cảnh tượng kinh hoàng trong đền, và khi nhìn thấy mãng xà trong vũng máu, hắn nhanh chóng chạy về báo với vua. Nhà vua hoan hỉ khi nghe tin mừng và hứa sẽ thưởng lớn cho người đã tiêu diệt được quái vật.
Khi viên quan trình diện trước nhà vua, ai nấy đều chờ đợi danh tính người hùng. Thế nhưng, trong không gian tĩnh lặng, một chàng trai trẻ từ đâu bước vào, ánh mắt kiên định và thân hình rắn rỏi. Anh nói rõ:
– Tâu bệ hạ, chính tôi là người đã hạ mãng xà!
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chàng. Vua cất giọng trầm ấm hỏi:
– Ngươi đã giết nó thực sự chăng?
Chàng cho biết thêm về vết thương và nhắc đến mảnh gươm gãy còn trong đầu con mãng xà. Những lời nói chân thành của chàng làm cho vua ấy ngạc nhiên.
Vua truyền lệnh hoãn lại lễ cưới giữa công chúa và phò mã, yêu cầu kiểm tra mảnh thép. Quả thật, mảnh gươm khớp hoàn hảo với vũ khí của chàng. Vua lập tức tước bỏ danh hiệu quận công của phò mã và phong thưởng cho chàng. Ngày lễ cưới được tổ chức lại, nhưng trong lòng họ, không ai quên được bài học về chính nghĩa và sự dũng cảm.
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.