Hai anh em, một trai một gái, thường chơi đùa bên bờ giếng cổ kính, nơi đã nhuốm màu thời gian. Giếng sâu thăm thẳm với làn nước trong vắt, những chiếc lá rơi khẽ chao đảo trên mặt nước như muốn cây và gió kể cho nhau nghe những câu chuyện ngàn xưa. Trời xanh ngắt, ánh nắng vàng ấm áp rọi xuống, khiến trẻ con càng thêm nhộn nhịp, hệt như những chú chim nhỏ đang reo vang trên cành cây.
Trong lúc đuổi nhau cười giòn tan, cả hai vô tình xô đẩy và lăn xuống giếng. Ngã nhào vào làn nước lạnh lẽo, họ cảm giác như đang rơi vào một thế giới khác. Dưới làn nước thơ mộng, một thủy thần xuất hiện với ánh mắt bí ẩn và giọng nói vang vọng như tiếng sấm thu hút sự chú ý của cả hai.
“Giờ thì ta đã bắt được các ngươi rồi,” thủy thần cất tiếng, nét mặt hiện lên sự đắc ý. “Từ giờ trở đi, các ngươi sẽ phải làm công cho ta!”
Không để họ kịp phản ứng, thủy thần dẫn hai đứa trẻ đến một hang động ẩm ướt, nơi ánh sáng không chiếu tới. Trong hang, ánh đèn mờ ảo hiện ra xung quanh, nhưng đâu đó lại có mùi ẩm mốc khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy chùng chình. Thủy thần bắt bé gái phải kéo một đống sợi chỉ rối bù và đầy bụi bẩn, trong khi bé trai bị giao cho một chiếc rìu cùn, bị yêu cầu phải đốn hạ một cây cổ thụ to lớn, vững chãi. Cả hai chìm trong mệt mỏi, từng tiếng thở dài vang lên như hòa vào không gian tĩnh mịch.
“Hãy cố lên! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc này!” Bé gái động viên, mặc dù ánh mắt của cô cũng nhuốm màu bất lực. Mỗi bữa ăn chỉ là những cục bột luộc cứng như đá, khiến lòng dạ trẻ thơ trĩu nặng.
Mỗi ngày trôi qua, nỗi chán chường và bực bội cứ lớn dần, nhưng hi vọng vẫn không bị dập tắt. Một chủ nhật, thủy thần đi lễ cầu nguyện ở chỗ xa xôi, hai anh em lập tức nhận ra đây là cơ hội để trốn chạy. Khi thủy thần bận rộn, họ lén lút rời khỏi chỗ làm khổ sở, tim đập rộn ràng như những nhịp trống.
“Khi nào mụ trở về, chúng ta phải đi thật xa!” Bé trai nói, ánh mắt rực sáng.
Khi thủy thần thoát khỏi khao khát cầu nguyện, bà tức tối thấy không còn bóng dáng hai anh em. Nhìn lên trời cao, những chú chim bay lượn như mang trong mình thông điệp của niềm vui, thủy thần không ngần ngại đuổi theo.
Hai anh em chạy được một quãng, nhưng thấy mụ đuổi theo gắt gao, bé gái bỗng nhiên ném chiếc bàn chải ra phía sau. Ngay lập tức, hàng triệu chiếc bàn chải hiện lên, tạo thành một ngọn núi cao với những chiếc răng thẳng tắp chỉ chực chờ vồ lấy bất kỳ ai. Thủy thần vừa mệt nhọc vừa tức tối, nhưng cuối cùng vẫn băng băng leo lên đỉnh núi với quyết tâm không bỏ cuộc.
Khi mụ vừa xuống đến chân núi, bé trai cũng không chần chừ mà ném một chiếc lược. Ngọn núi lược bùng lên như vũ bão, hàng triệu chiếc răng lược chồng chéo lên nhau, khiến bất kỳ ai cũng phải lo lắng không biết có thể vượt qua được không. Nhưng với trí thông minh, thủy thần vẫn dò đường và vượt qua được.
Giữa lúc họ áp sát nhau thêm một lần nữa, bé gái liền ném chiếc gương về phía sau. Một núi gương xuất hiện, những mặt gương sáng loáng như mực. Thủy thần đau đầu nhận ra chỉ cần lướt đi là đã trượt chân ngã, không thể nào tiến tiếp được.
“Ta phải trở về nhà lấy chiếc rìu, đập tan núi gương này,” thủy thần thốt lên trong lòng với quyết tâm.
Nhưng khi mụ quay lại, đến lúc đập vỡ được núi gương, thì hai anh em đã chạy xa thật xa. Lặng nhìn khoảng không trống rỗng, mụ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc quay trở lại giếng cũ, nơi giam cầm mình trong màn đêm của sự cô độc.
Qua câu chuyện này, chúng ta hiểu rằng lòng kiên cường, tình yêu thương và sự đoàn kết sẽ giúp vượt qua mọi khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Chính những kỷ niệm đáng nhớ và giá trị tinh thần từ gia đình mới mang lại cho ta sức mạnh vươn tới tự do.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com