Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ ven chân núi, có một đôi vợ chồng nông dân hiền hậu tên là Tâm và Hà. Họ sống trong một căn nhà nhỏ, được bao quanh bởi những cánh đồng xanh tươi bát ngát. Bên cạnh căn nhà là những hàng cây cổ thụ, tỏa bóng mát và tiếng chim hót líu lo vang vọng khắp không gian. Dù cuộc sống chẳng dư dả, nhưng tình yêu và sự cần cù đã giúp họ trải qua mọi khó khăn.
Một ngày nọ, khi ánh nắng bắt đầu len lỏi qua những tán cây, Hà phát hiện ra rằng mình đã mang thai. Niềm vui như cuộn sóng dâng trào trong lòng họ. Tâm nắm chặt tay vợ và nói:
“Chúng ta sẽ nuôi dạy con nên người. Con sẽ mang đến hạnh phúc cho cả gia đình.”
Khi đứa bé chào đời, họ đặt tên là Bảo, như biểu tượng cho sự quý giá mà cuộc sống mang lại. Từ đó, ngôi nhà trở nên ngập tràn tiếng cười trẻ thơ, tình yêu thương trong gia đình họ như nở rộ sắc hoa giữa mùa xuân.
Thời gian trôi qua, Bảo lớn lên trở thành một chàng trai khôi ngô, khỏe mạnh và đầy mơ mộng. Mỗi sớm, cậu thường dậy sớm để ngắm bình minh, hít thở không khí trong lành và chạy nhảy vui đùa dưới những tán cây.
Nhưng khi Bảo tròn mười sáu tuổi, một tai họa bất ngờ ập đến. Cậu đã bị thần rừng nổi giận vì đã vào sâu trong rừng, đốn cây làm tổn hại đến thiên nhiên. Thần rừng giam cầm cậu lại trong một lâu đài bằng đá lạnh lẽo, nơi mà không một tia sáng của mặt trời có thể chiếu vào. Trong sự tuyệt vọng, Bảo đã phải rơi nước mắt và cầu nguyện:
“Xin hãy tha cho con, chú chỉ muốn cứu giúp mẹ và cha trong những ngày khó khăn.”
Trong khi đó, tại ngôi làng, cha mẹ Bảo mất ăn mất ngủ, họ lo lắng cho số phận của con trai. Thật không may, đã qua nhiều ngày mà Bảo vẫn chưa trở về. Hà nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những cơn gió thổi lùa qua cây cối. Bà thầm thì:
“Liệu con trai yêu quý của chúng ta có an toàn hay không?”
Tâm lấy tay ôm vợ, cũng gửi bao nỗi lo âu vào không khí. Họ quyết định đi tìm Bảo, bất chấp mọi rắc rối phía trước. Trong ánh hoàng hôn, họ lặng lẽ lên đường, vượt qua những con suối và rừng cây, hy vọng một lần nữa được đoàn tụ với con.
Cuối cùng, sau nhiều ngày vất vả, họ đã tới được lâu đài đá. Tâm gõ cửa một cách dạn dĩ và tiếng vọng của những tiếng gõ vang lên, như hòa cùng tiếng tim đập của họ. Thần rừng hiện ra trong một làn khói tím huyền bí, người cao lớn với ánh mắt như bầu trời đêm.
“Ngươi là ai mà dám tìm đến nơi này?”
Tâm quỳ xuống:
“Xin ngài hãy thả con trai của chúng tôi. Chúng tôi không có ý gây hại cho khu rừng của ngài.”
Hà nước mắt ngắn dài:
“Con chúng tôi còn trẻ, ngài hãy cho nó một cơ hội được sống. Nó chỉ yêu thiên nhiên và trái tim của nó luôn hướng về mẹ cha.”
Thần rừng nhìn họ với ánh mắt nghiêm khắc. Sau một hồi do dự, ngài quyết định phán:
“Ta sẽ thả Bảo, nhưng ngươi sẽ phải trả giá bằng một điều mà ta yêu cầu.”
Tiếng trái tim Tâm như ngừng lại trong khoảnh khắc.
“Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì,” Tâm đáp.
“Nhưng ngươi sẽ phải mang theo một cành cây tầm gửi về nhà, gieo nó xuống đất. Cây này sẽ nở hoa vào mỗi mùa xuân, nhưng mọi người phải yêu thương và chăm sóc lẫn nhau để có thể phát triển.”
Hà và Tâm đồng ý, lòng tràn đầy sự lo lắng và hy vọng. Thần rừng, cuối cùng, dẫn họ vào trong lâu đài. Bảo, khi thấy cha mẹ, đã chạy đến ôm chầm lấy họ, trong khi ánh mắt thần rừng nhìn theo, hài lòng.
Khi trở về, họ đã làm theo đúng lời hứa. Cành cây tầm gửi được gieo xuống giữa vườn, nơi mà mỗi buổi sáng, ánh nắng lại rọi vào, khiến cho cây phát triển non mầm. Mỗi mùa xuân, cây lại nở hoa, mang đến hương sắc và niềm vui trong lòng mọi người.
Câu chuyện về Bảo đã trở thành một bài học quý giá cho cả làng. Họ nhận ra rằng tình yêu thương và sự chăm sóc lẫn nhau chính là sức mạnh vô hình mà mọi người cần có để vượt qua mọi thử thách. Bất cứ khi nào họ ngắm nhìn cây tầm gửi, họ đều không thể quên rằng, chỉ khi con người đoàn kết và yêu thương, thì hạnh phúc mới thực sự sinh sôi.
Và cây tầm gửi trở thành biểu tượng của tình yêu thương và sự hy sinh, mãi mãi gắn kết mọi người trong một cộng đồng ấm áp, nơi mà lòng nhân ái không bao giờ cạn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com