Câu chuyện này diễn ra từ rất lâu về trước, khoảng hai nghìn năm trước, trong một ngôi làng nhỏ hoà bình, nơi có những cánh đồng xanh tươi và những dòng suối trong vắt. Trong ngôi nhà ấm cúng ấy sống một người đàn ông giàu có với vợ xinh đẹp, dịu dàng như một đóa hoa nở giữa mùa xuân. Họ đã sống hạnh phúc bên nhau suốt nhiều năm, nhưng có một điều lớn lao khiến họ luôn trăn trở – họ chưa từng có con.
Mỗi ngày, người vợ đều ngước nhìn bầu trời, cầu nguyện mong ước được chào đón một đứa con đáng yêu. Bà thường xuyên ngồi bên cạnh bụi cây đỗ tùng trong vườn, nơi mà những cơn gió mát lại mang đến hương thơm trong lành của cỏ cây. Vào một ngày đông lạnh giá, khi nằm gọn mình dưới gốc cây, bà lặng lẽ gọt những trái táo tươi, thì đột ngột, một mảnh vụn đã cắt phải ngón tay, máu chảy xuống những hạt tuyết trắng xóa bên dưới.
Bà nhìn giọt máu như những viên ngọc đỏ rực trên nền tuyết, trong lòng đầy nỗi buồn.
“Ước gì ta có một đứa con, da trắng như tuyết và môi đỏ như son!” – Bà thốt lên, lòng tràn đầy hy vọng.
Với những lời cầu nguyện tha thiết ấy, bà cảm thấy như khoảnh khắc kỳ diệu đang đến gần. Một tháng qua đi, những lớp tuyết tan biến, nhường chỗ cho màu xanh tươi mới của thiên nhiên. Cỏ cây trở lại sinh sôi nảy nở, và trong lòng bà, niềm hy vọng càng thêm mãnh liệt.
Bà trông chờ điều gì đó tuyệt vời sẽ đến, và sau một vài tháng, khi hoa đồng nội đua nhau khoe sắc, bà lại cảm thấy một điều kỳ diệu sắp xảy ra. Thời gian trôi qua, và rồi vào tháng thứ chín, vui mừng khôn xiết khi bà sinh ra một đứa con trắng như tuyết, môi đỏ như son. Nhưng, khoảnh khắc hạnh phúc ấy lại trở thành nỗi thương đau, khi bà không thể chào đón đứa bé trong vòng tay mình – bà đã ra đi, để lại người chồng một mình trong nỗi cô đơn.
Người chồng đau khổ chôn cất vợ bên gốc cây đỗ tùng mà họ đã từng ngồi bên nhau. Ngày qua ngày, ông sống như một linh hồn lạc lối, nhưng rồi thời gian dần làm ông nguôi ngoai nỗi buồn, và ông quyết định cưới một người phụ nữ khác.
Người vợ kế, một người phụ nữ ích kỷ và mưu mô, đã sinh ra một cô con gái. Còn đứa con trai của người vợ trước, nổi bật với sắc trắng và đỏ, lại không được mẹ kế yêu thương. Bà ta luôn tìm cách đẩy đứa trẻ ra xa, xem nó như một gánh nặng đang cản trở việc chiếm đoạt tài sản cho con gái mình. Mỗi ngày, đứa trẻ ấy trở về nhà mang theo nỗi sợ hãi, cảm giác không thuộc về nơi nào.
Một lần, trong khi đang trong căn phòng tĩnh lặng, cô con gái đã ngỏ lời với mẹ:
“Mẹ, cho con một quả táo đi!”
“Mẹ sẽ cho con, nhưng trước tiên, đợi anh con về đã!” – Người mẹ kế vừa nói vừa ném quả táo vào trong hòm khóa lại.
Khi đứa trẻ kia bước vào nhà, bà ta giả vờ tươi cười, cất tiếng hỏi:
“Con có muốn ăn một quả táo không?”
“Vâng, mẹ! Nhưng sao mẹ lại nhìn con như vậy?” – Đứa trẻ bối rối đáp.
“Lại đây với ta!” – Bà ta ra lệnh. Và khi đứa trẻ cúi xuống, bà ta thả nắp hòm xuống. Tiếng “sầm!” vang lên và một bi kịch khủng khiếp xảy ra.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, bà mẹ kế nhanh chóng xử lý tình hình, bà mang đầu của đứa trẻ buộc lại vào thân để không ai nhận ra điều gì bất thường. Bà đặt nó ngồi bên cửa và mại tác với số phận tàn nhẫn này.
Marleenken, cô em gái, nhìn thấy anh mình ở đó nhưng lại không thể hiểu điều gì đã xảy ra.
“Mẹ, anh con sao vậy?” cô gái hốt hoảng kêu lên.
“Con ra đó mà xem, nếu nó không trả lời thì cho một cái bạt tai!”
Khi Marleenken làm theo, cái đầu rơi xuống đất. Cô bé khóc ngất, nhưng người mẹ lại thản nhiên như không có gì xảy ra. Bà ta quyết định nấu súp từ đứa con trai của mình. Những giọt nước mắt của Marleenken rơi xuống nồi súp, khiến cho món ăn trở nên mặn mà tự nhiên.
“Khi cha trở về, cha sẽ hỏi về con trai! Sao hắn không ở đây?” – Người cha chất vấn.
“Đó là ý muốn của hắn, hắn đã đi thăm bà ngoại.”
Người mẹ kế lặng im, không muốn nói rõ một lời nào khi cho rằng kế hoạch của mình bị đe dọa.
Thế rồi, cuộc sống của Marleenken tiếp diễn, cô vẫn tiếp tục sống trong nỗi lo sợ đau khổ, mà không hề hay biết rằng cái chết của anh trai mình lại là một phần của kế hoạch độc ác mà độ ác đã dệt nên.
Rồi một ngày đẹp trời, một con chim tuyệt đẹp chao liệng trên cao, cất tiếng hót mà những từ ngữ đều chứa đựng nỗi oán hận và ước mơ tự do. Nó bay quanh ngôi nhà, và mỗi lần cất tiếng hót, mọi người đều ngừng lại lắng nghe.
“Mẹ kế của tôi đã làm thịt tôi. Cha tôi đã ăn hết tôi…” tiếng hót như xé nát tâm can mỗi người.
Người thợ kim hoàn, người thợ giày, và tất cả những người xung quanh, ai nấy đều bị cuốn hút bởi tiếng hát ấy. Họ bắt đầu ném tới những món quà cho con chim xinh đẹp với hy vọng nghe được tiếng hát tuyệt vời thêm một lần nữa. Mỗi món quà là một sự gắn bó mới với cái đẹp và công lý.
Cuối cùng, con chim quyết định bay về phía ngôi nhà nơi cha và mẹ kế đang hóng chờ.
“Cha tôi đã ăn hết tôi! Em gái tôi là Marleenken…” – Tiếng hát vang vọng trong không khí.
Người cha cảm nhận được sự hiện diện của cái ác và thức tỉnh khỏi những cơn ngủ say. Và khi cái dây chuyền vàng rơi xuống cổ ông, ông biết rằng mọi điều không trong sạch đã tới hồi kết.
Sau những bi kịch đau thương, một cái kết đã đẹp hơn khi Marleenken cùng với cha bước vào đời sống mới, nơi tình yêu và sự tha thứ dẫn đường. Họ cùng nắm tay nhau hạnh phúc, bỏ lại trong quá khứ những nỗi đau và sự gian ác, sống trong ánh sáng của tình yêu và hy vọng mới.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com