Trong một khu rừng xanh tươi, nơi những tán cây lá dày tạo thành một mái vòm râm mát, có rất nhiều loài động vật sinh sống. Ở giữa khu rừng ấy, có một con rùa nhỏ có tên là Trân. Với cái mai hình thoi, màu nâu nhạt cùng đôi mắt ngập tràn sự thông minh, Trân không chỉ đáng yêu mà còn nổi tiếng là một trong những con vật khôn ngoan nhất trong rừng.
Một buổi sáng đẹp trời, bầu trời trong xanh với những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ, Trân đang tản bộ quanh hồ nước trong vắt, nơi mặt nước phản chiếu bóng cây và bầu trời. Đột nhiên, con thỏ Bảo, nổi tiếng với tốc độ nhanh như tên bắn, xuất hiện với vẻ mặt đầy tự mãn.
“Trân! Ngươi có muốn tham gia một cuộc đua không? Ta là nhà vô địch không thể bị đánh bại!” Bảo nói với một giọng điệu kiêu ngạo, đôi mắt sáng lấp lánh sự tự mãn.
Trân dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn Bảo. “Tôi không quan tâm đến danh hiệu. Tôi chỉ muốn thấy ai thực sự xứng đáng là người thắng cuộc,” Trân đáp, đôi mắt của nó ngời lên sự quyết tâm.
“Được thôi! Ta sẽ làm cho cuộc đua này trở nên thú vị hơn! Chúng ta sẽ đua từ đây đến cây đại thụ bên kia bờ sông!” Bảo kích thích, trong khi các loài động vật khác trong rừng nghe thấy, đều nháo nhác bàn tán về cuộc thi sắp diễn ra.
Khi họ đến bờ sông, không khí trở nên hồi hộp. Con chuột, chú sóc và nhiều bạn thú khác tập trung để chứng kiến “cuộc chiến” giữa Rùa và Thỏ. Giữa tiếng hò reo phấn khích, những ánh mắt mong chờ đổ dồn về hai nhân vật chính. Bảo tự tin đứng ở vạch xuất phát, hào hứng quá mức với suy nghĩ rằng mình sẽ chiến thắng dễ dàng.
“Chuẩn bị… Sẵn sàng… Đi!” tiếng hô vang lên, lập tức Bảo bật lên, lao đi như một tia chớp, còn Trân từ từ nhích từng bước, không vội vàng.
Bảo quẹo lại nhìn Trân còn đang thong thả. “Có vẻ như ngươi thua ngay từ đầu!” Bảo cười lớn, cảm giác tự mãn tràn ngập.
“Đúng vậy, nhưng đừng quên, sự kiên nhẫn sẽ đưa tôi đến gần hơn với mục tiêu,” Trân mỉm cười khi nhìn Bảo chạy vút về phía trước.
Bảo chạy nhanh, rồi thấy một cái bóng dưới gốc cây đại thụ, nơi có bóng mát dễ chịu. “Sẽ chẳng ai chú ý đến ta nếu ta nghỉ một chút,” Bảo nghĩ thầm và quyết định nằm xuống nghỉ ngơi, bắt đầu mơ màng.
Trong khi đó, Trân vẫn tiếp tục tiến về phía trước, từng bước đi chắc chắn và bình tĩnh. Những bước chân nhỏ bé của nó không thể so với tốc độ mà Bảo có, nhưng sự kiên trì đã giúp Trân không bỏ cuộc. Nó từ từ tiến tới gần gốc cây đại thụ.
Khi Bảo thức dậy sau giấc ngủ ngắn, nhìn thấy Trân đang ở gần vạch về đích. “Ôi không! Làm sao có thể như vậy được?” Bảo hốt hoảng, chạy hết sức có thể, nhưng đã quá muộn.
“Xin chúc mừng, Trân! Ngươi đã chiến thắng!” giọng nói của những loài động vật xung quanh vang lên. Cảm xúc vỡ òa, niềm hạnh phúc không chỉ của riêng Trân mà còn của tất cả mọi người.
Trân nhướng đôi mắt thông minh vào Bảo, đôi môi cong lên thành một nụ cười cảm thông. “Bảo à, sự tự tin không phải lúc nào cũng dẫn đến chiến thắng. Sự kiên nhẫn và cố gắng mới là yếu tố quyết định.”
Bảo cúi đầu, lắng nghe bài học quý giá từ Trân. Giữa ánh nắng rực rỡ, trong không gian rừng đầy ắp tiếng chim ca và tiếng động của thiên nhiên, bài học ý nghĩa đã in sâu vào lòng mọi người: không gì có thể thay thế sự nỗ lực và kiên định.
Kể từ đó, trong khu rừng, không ai còn coi thường những ai nhỏ bé, và mọi người học được rằng sự kiên trì và sự khiêm tốn luôn mang lại thành công.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com