Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nép mình bên những rặng anh đào rực rỡ, có một cô gái tên Keiko (Câycô). Cha mẹ nàng sớm qua đời, để lại nàng lẻ loi trong túp lều cũ kỹ. Mỗi ngày, Keiko kiên nhẫn gấp từng cánh hoa giấy, đem ra chợ bán, mong kiếm đủ tiền mua chút gạo và một manh áo lành lặn.
Tuy nghèo, nhưng Keiko chưa bao giờ để lòng mình khô cằn. Nàng vẫn mỉm cười khi tặng bông hoa đẹp nhất của mình cho một cô bé nhà nghèo, chỉ vì cô bé ấy muốn có một món quà nhỏ cho người bà ốm yếu. Nàng vẫn ngắm nhìn bầu trời mỗi sáng, vẫn mơ về một cuộc sống đủ đầy dù biết điều đó xa vời.
Một đêm, khi ngọn đèn dầu chỉ còn leo lét, một con vẹt già bay tới, đáp nhẹ lên bệ cửa sổ. Đôi cánh xanh của nó phai màu, nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo, như đã trải qua nhiều năm tháng thăng trầm.
“Đừng đuổi ta đi,” vẹt cất tiếng, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng. “Ta có một bí mật có thể giúp nàng đổi đời.”
Keiko nhìn con vẹt, mỉm cười buồn bã. “Mi biết không? Ta chẳng mong làm giàu. Ta chỉ muốn có ai đó để nói chuyện, để sẻ chia.”
Vẹt nghiêng đầu, gật gù. “Nàng thật lương thiện. Ta đã từng thấy nàng trao tặng bông hoa đẹp nhất của mình cho người khác. Chính vì vậy, ta mới quyết định tìm đến nàng.”
Rồi vẹt kể cho Keiko nghe về người chủ cũ của nó – một bà lão giàu có nhưng tham lam vô độ. Bà ta cũng làm hoa giấy, nhưng một mụ phù thủy đã tiết lộ cách biến hoa giả thành hoa thật bằng máu của chính mình. Nhờ thế, bà trở nên giàu có, nhưng khi lòng tham che mờ lý trí, bà đã hiến cả giọt máu cuối cùng để đổi lấy vàng bạc, và cái giá phải trả chính là mạng sống của mình.
Keiko rùng mình, nhưng nàng cũng không khỏi thắc mắc. “Vẹt già, ta biết hoa tươi rất quý, nhưng liệu có đáng đánh đổi bằng sinh mệnh?”
Vẹt thở dài. “Lòng tham chưa bao giờ biết điểm dừng.”
Sau đêm đó, vẹt già ở lại bên Keiko. Nó dạy nàng cách nhỏ từng giọt máu lên cánh hoa để biến chúng thành hoa thật. Keiko ngỡ ngàng khi chứng kiến những bông hoa giấy bình thường bỗng trở nên rực rỡ, mềm mại, tỏa hương thơm dịu nhẹ như hoa thật.
Những bông hoa của nàng nhanh chóng được săn đón. Với tiền bán hoa, nàng sắm được một bộ kimônô lụa mềm mại, một đôi guốc gỗ đẹp đẽ. Một ngày nọ, khi ngắm bóng mình phản chiếu trong tấm gương ở cửa hàng, nàng ngỡ ngàng nhận ra mình đã đổi khác – không còn cô gái gầy gò trong bộ áo vá cũ kỹ, mà là một thiếu nữ xinh đẹp, kiều diễm như đóa hoa anh đào.
Và rồi, tại một buổi vũ hội, nàng gặp Aratumi – một chàng sinh viên nghèo nhưng khôi ngô. Họ khiêu vũ dưới ánh đèn lấp lánh, và Aratumi đã trầm trồ trước sắc đẹp của nàng.
“Keiko, nàng đẹp tựa hoa anh đào giữa mùa xuân. Nhưng nàng từ đâu đến? Một tiểu thư giàu có như nàng cớ sao lại đến nơi khiêm nhường này?”
Keiko do dự. Nàng sợ nếu thú nhận sự thật, chàng sẽ rời xa nàng. Vì thế, nàng vẽ ra hình ảnh một tòa biệt thự nguy nga, nơi nàng sống giữa muôn hoa rực rỡ. Aratumi lặng người. “Thật tiếc… Một sinh viên nghèo như ta chẳng thể nào bước chân vào chốn ấy.”
Nàng cảm thấy một sự mất mát mơ hồ, nhưng rồi lại tự nhủ: “Chỉ cần ta làm thêm nhiều hoa, nhất định ta sẽ xây được biệt thự thật.”
Thế là Keiko lao vào công việc. Nàng làm hoa không ngừng nghỉ, mỗi ngày một nhiều hơn. Aratumi, thay vì tiếp tục học hành, đã ngừng đến trường. Chàng chỉ thích ngồi ngắm Keiko làm việc, nhìn những ngón tay nhỏ nhắn của nàng biến những cánh hoa giấy thành hoa tươi.
Nhưng rồi, chàng bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn. “Keiko, ngôi nhà này quá nhỏ bé. Bạn bè ta ai cũng sống trong những biệt thự nguy nga. Ta thật xấu hổ.”
Keiko lại tiếp tục làm hoa, tiếp tục hy sinh. Mỗi ngày trôi qua, nàng càng thêm yếu, nhưng đôi mắt Aratumi chỉ hướng về những giấc mộng xa hoa. Vẹt già thở dài, nhưng Keiko chẳng còn nghe thấy lời cảnh báo của nó nữa.
Một ngày nọ, Magơnon, một thương nhân người Pháp, tìm đến nàng. “Keiko, ta muốn mua những bông hoa của nàng. Nhưng không chỉ vậy. Ta muốn cả gốc hoa cũng tươi tốt như thật. Nếu nàng làm được, ta sẽ trả nàng một gia tài.”
Keiko do dự. Nàng đã quá mệt mỏi, máu trong cơ thể nàng đã cạn kiệt. Nhưng khi nàng quay sang nhìn Aratumi, ánh mắt chàng đầy khát khao. “Em yêu, chúng ta sắp có biệt thự rồi!”
Những lời ấy như một câu thần chú. Keiko lấy hết sức lực, nhỏ giọt máu cuối cùng lên cành hoa đỏ. Khi đó, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong cơ thể nàng. Nàng ngã xuống, môi nhợt nhạt như cánh hoa sắp tàn.
Aratumi cuối cùng có biệt thự. Nhưng không phải cùng Keiko. Hắn cưới một người vợ khác, một cô gái giàu có thật sự, không cần phải trả giá bằng chính máu của mình. Magơnon mang hoa về Pháp, đặt tên nó là Magnolia – hoa Mộc Lan.
Còn Keiko? Nàng chẳng còn hiện hữu trên cõi đời này nữa, nhưng câu chuyện của nàng trở thành một huyền thoại về lòng tham và sự hy sinh, mãi mãi khắc ghi trong lòng người đời.