Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân dãy núi Hokkaido, nơi những bông hoa nở từng bừng vào mỗi mùa xuân, có một người con gái xinh đẹp tên là Sakura. Khuôn mặt của nàng như ánh mai, với đôi mắt lấp lánh như bầu trời vào đêm hè, và mái tóc đen dài óng mượt, luôn được gió nâng niu. Ngôi làng nơi nàng sống, với những mái nhà gỗ và hàng cây xanh rợp bóng, luôn tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp của tình yêu thương giữa người với người.
Sakura nổi tiếng không chỉ vì vẻ đẹp của mình mà còn vì trái tim nhân hậu, luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người xung quanh. Mỗi sáng, nàng thường ra bờ sông, nơi những dòng nước trong veo chảy róc rách, để hái những bông hoa dại và mang chúng đến tặng các cụ già trong làng, làm họ vui tươi hơn. Nàng hiểu rằng, những điều nhỏ bé có thể mang lại hạnh phúc lớn lao.
Một buổi sáng nọ, khi ánh nắng bắt đầu lan tỏa rực rỡ trên những tán lá, Sakura quyết định đi vào rừng sâu để hái hoa. Nơi đó có những điều kỳ diệu mà nàng chưa bao giờ khám phá. Rừng cây già cỗi, mang vẻ đẹp hoang sơ, là nơi trú ngụ của biết bao sinh vật. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá xào xạc, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc thiên nhiên du dương.
Lúc đang say sưa ngắm nhìn những bông hoa rừng, bỗng nàng nghe thấy tiếng khóc thút thít. Sakura vội vàng đi về phía âm thanh ấy và phát hiện một con thỏ trắng đang mắc kẹt trong bụi cây.
“Ôi, cái gì đang làm đau em vậy?” Sakura lo lắng hỏi.
“Chị ơi, em không thể ra khỏi đây được,” thỏ trắng kêu lên. “Nếu chị không giúp em, em sẽ không sống nổi!”
Sakura không ngần ngại, nàng nhẹ nhàng gỡ bỏ những nhánh cây nhọn đang cản trở và cứu con thỏ ra ngoài.
“Em cảm ơn chị,” thỏ nói, đôi mắt long lanh.
“Không có gì đâu, em hãy cẩn thận hơn nhé!” Sakura cười tươi, lòng cảm thấy vui sướng vì đã giúp đỡ được một sinh linh nhỏ bé.
Nhưng cô không biết rằng, việc làm đó đã đánh thức một linh hồn trong rừng. Là một vị thần bảo vệ thiên nhiên, linh hồn ấy đã chứng kiến và cảm động trước tấm lòng nhân hậu của Sakura. Ngày hôm sau, khi nàng về nhà, một điều kỳ diệu xảy ra. Từ những bông hoa dại nàng hái về, đã nở những bông hoa anh đào tuyệt đẹp, với sắc hồng rực rỡ như ánh bình minh.
Sakura thoạt đầu rất ngạc nhiên, nhưng khi biết được nguồn gốc của những bông hoa, nàng vui mừng khôn xiết. Mùa xuân năm ấy, cả ngôi làng tràn ngập sắc hoa anh đào, ai nấy đều cảm thấy lòng mình dịu êm, tràn đầy yêu thương và hòa hợp. Dưới tán hoa nở rộ, mọi người tổ chức những buổi lễ hội, cùng nhau ca hát, nhảy múa, bên ánh nắng vàng nhạt.
Từ đó, hoa anh đào không chỉ trở thành biểu tượng của thành phố mà còn là biểu tượng của tình yêu thương và lòng nhân hậu. Mỗi năm, khi mùa xuân đến, người dân trong làng lại cùng nhau tôn vinh những giá trị nhân văn mà hoa anh đào mang lại. Họ học được rằng, việc giúp đỡ người khác, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có sức mạnh to lớn, không chỉ làm cho cuộc sống của chính chúng ta trở nên ý nghĩa mà còn thắp sáng những tia hy vọng cho cuộc đời.
Và từ đó, câu chuyện về Sakura cùng hoa anh đào mãi được lưu truyền qua bao thế hệ, như một bài học về lòng tốt, tình yêu và sự sẻ chia. Tình yêu thương chính là sức mạnh phi thường, giúp cho cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn!
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com