Ngày xưa, giữa một miền quê yên ả, có một chàng trai trẻ tên là An. An là người sống rất chăm chỉ và tử tế, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Anh sống cùng mẹ, một người phụ nữ hiền hậu nhưng sức khỏe ngày càng kém. Nhìn thấy mẹ đau ốm, An thường cảm thấy lòng mình nặng trĩu.
Một buổi chiều tà, khi ánh vàng của hoàng hôn len lỏi qua từng tán lá, An đi ra cánh đồng để hái cỏ cho mẹ. Bỗng nhiên, cậu nghe thấy tiếng gọi nhỏ nhẹ.
“An ơi, giúp ta một tay!”
An quay lại, thấy một cụ ông với mái tóc bạc phơ, đang ngồi trên một tảng đá lớn. Trên người ông mặc chiếc áo cũ kỹ, đôi mắt sáng như ánh sao giữa màn đêm.
“Ông là ai vậy? Sao lại ngồi một mình nơi đây?” – An thắc mắc, lại gần hơn.
“Tao là một người lão thành, đã trải qua bao la sóng gió cuộc đời. Giờ đây, ta không còn nơi nương tựa. Nếu con giúp ta, ta sẽ tặng cho con một điều quý giá.” – Cụ ông trả lời, giọng trầm bổng.
An ngẫm nghĩ một chút, rồi từ tốn đáp: “Chắc chắn rồi, ông ạ. Tôi sẽ giúp ông.”
Nghe thấy vậy, ông lão mỉm cười, ánh mắt chứa đựng những bí mật.
Sau khi An giúp cụ ông xong, cụ đưa cho cậu một loại cây có lá xanh thẫm, mọc thẳng và khác lạ.
“Đây là cây nhân trần. Con hãy chăm sóc nó thật kỹ, khi cần, nó sẽ giúp con và mẹ vượt qua mọi khó khăn.”
An cảm ơn cụ ông và mang cây về nhà. Ngày qua ngày, An chăm sóc cây cẩn thận, từ việc tưới nước đến tỉa lá. Thấy mẹ mệt mỏi vì bệnh tật, chàng trai cảm thấy lòng mình xót xa.
Một buổi sáng, mẹ An hôn mê không tỉnh. Biết rõ rằng thuốc thang đã không còn tác dụng, An vội vã nhớ đến cây nhân trần. Cậu vội vàng vò nát một vài lá cây, cho vào nước, rồi đưa cho mẹ uống.
“Cảm ơn con, An ơi…” – Mẹ chậm rãi thì thầm, vươn tay ra nắm chặt tay An, như muốn gửi gắm toàn bộ tình yêu thương và niềm hy vọng cho con.
Thật kỳ diệu! Chỉ sau vài giờ, mẹ An đã dần hồi phục sức lực. Mẹ cười tươi, ánh mắt rực rỡ ánh lên niềm vui sướng.
Bẵng đi thời gian, tin tức về cây nhân trần lan truyền khắp nơi. Nhiều người tìm đến An, hi vọng nhận được sự trợ giúp từ loài cây kỳ diệu ấy.
Một ngày nọ, An gặp một cô gái tên là Hoa, cô đến từ xứ khác. Cô có một người cha ốm nặng, và nghe được về cây nhân trần, nên đã lặn lội đường xa đến.
“Có thật là cây nhân trần có thể chữa bệnh không, An?” – Hoa lo lắng hỏi.
An gật đầu, ánh mắt chứa đầy tự tin: “Cây này đã cứu mạng mẹ tôi, tôi chắc chắn nó sẽ giúp cha em.”
Với sự giúp đỡ của An, Hà và An cùng nhau chăm sóc cây. Khi nhìn cha của Hoa dần hồi phục, trong lòng An dâng trào cảm xúc. Thế giới tưởng chừng như chỉ có đau thương lại đầy sắc màu hy vọng.
Câu chuyện về cây nhân trần trở thành biểu tượng của tình yêu thương và sự sẻ chia. An và Hoa đã cùng nhau mở một thung lũng nhỏ, nơi mọi người có thể đến tìm kiếm sự giúp đỡ từ cây nhân trần.
Nhiều người đến gặp An, câu chuyện của họ trở nên phong phú, đong đầy yêu thương và lòng nhân ái. Rồi từng người một, mọi người đã cùng nhau chung tay, biến nơi này thành vườn cây thông thái, nơi mà bất cứ ai cũng có thể tìm thấy sự an ủi và hy vọng.
Cuối cùng, An nhận ra rằng, tình người và lòng tốt, cũng như cây nhân trần sẽ mãi mãi sống mãi trong tâm trí họ.
Câu chuyện này chính là bài học sâu sắc về sự sẻ chia, lòng tốt và tình yêu thương, cho dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, thì một mảnh đất của tình người luôn nở đầy hoa, đầy hy vọng sẽ mãi chờ đón những trái tim đầy ước mơ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com