Một buổi chiều, khi ánh nắng nhẹ nhàng rọi qua những tán lá, bác nông dân ngồi trước hiên nhà, nhìn ra cánh đồng xa xôi và thở dài:
– Nhìn con Sultan giờ chẳng còn ích gì, ngày mai ta sẽ cho nó ra đi, giữ nó bên mình chỉ tốn cơm gạo mà thôi.
Bác gái lúng túng nhìn chồng, cảm thấy đau lòng cho số phận của chú chó trung thành:
– Nhưng nó đã ở bên ta bao nhiêu năm, đã cùng ta bao lo toan. Thực sự thì cho nó ăn mấy bát cơm cũng đâu có hại gì?
Bác nông dân gạt đi:
– Bà không hiểu rồi! Nó giờ không còn sức mạnh, không còn làm cho ai sợ hãi nữa. Khi xưa nó đã phục vụ chúng ta hết mình, giờ nuôi dưỡng nó thêm chỉ làm ta thêm khổ.
Sultan, nằm cách đó không xa dưới ánh nắng, nghe hết cuộc đối thoại giữa hai bác, lòng trĩu nặng vì không biết mình sẽ phải đối diện với số phận nào trong ngày mai. Trong lúc buồn bã, chú nhớ tới người bạn thân thiết là sói, và quyết định tìm đến nó để chia sẻ nỗi lo âu.
Vào ban đêm, khi trăng sáng tỏ hết cả cánh rừng, Sultan lẻn vào trong rừng sâu tìm sói:
– Bạn ơi, tôi đang phải đối mặt với một quyết định đau khổ, ngày mai có thể là ngày cuối cùng của tôi.
Sói, nghe vậy, đã nhanh chóng động viên:
– Hãy mạnh mẽ lên, bạn! Tôi có kế hoạch giúp bạn thoát khỏi vòng tay của định mệnh. Ngày mai, khi hai vợ chồng nông dân ra đồng, họ sẽ mang theo đứa con nhỏ. Trong lúc họ làm việc, bạn hãy nằm gần bên đứa trẻ và giả vờ như đang canh giữ. Tôi sẽ ra tay, tha đứa trẻ đi. Bạn chỉ cần đuổi theo tôi, làm như mình muốn giành lại đứa trẻ. Họ sẽ biết ơn bạn và từ đó sẽ không bao giờ nghĩ đến việc đuổi bạn đi nữa.
Sultan cảm thấy đầy hy vọng, sáng hôm sau mọi việc diễn ra đúng như kế hoạch. Khi bác nông dân thấy sói định tha con mình, lòng gã tràn ngập hoảng hốt:
– Cứu con tôi!
Nhưng rồi thấy Sultan dũng cảm đuổi theo sói, bác bỗng chốc nở một nụ cười mừng rỡ khi thấy chó yêu của mình cứu chắt của họ về. Bác ôm lấy Sultan, nước mắt rưng rưng:
– Từ hôm nay, ta sẽ chẳng bao giờ để mi bị bỏ đói, mi sẽ sống vui vẻ bên ta cho đến cuối đời.
Bác gái ngay lập tức nấu cho Sultan một nồi cháo nóng hổi, rồi lấy gối từ đầu giường của bác để chú chó có chỗ nằm thoải mái. Sultan cảm thấy hạnh phúc biết bao, không còn cảm giác cô đơn hay sợ hãi; cuộc sống của chú có vẻ sang trang mới.
Thời gian trôi qua, một hôm sói ghé thăm Sultan, nó rất vui mừng khi thấy bạn mình đã tìm lại được hạnh phúc:
– Này bạn, nếu tôi cần một con cừu béo để ăn, bạn có gật đầu không?
Sultan ngây người đáp:
– Bạn biết đấy, tôi rất trung thành với chủ mình, việc đó không thể nào xảy ra.
Sói cười khẩy vì tưởng Sultan chỉ nói cho có lệ. Tối hôm đó, sói lén lút vào cánh đồng để bắt cừu. Nhưng may thay, Sultan đã nhìn thấy và nhanh chóng báo cho bác nông dân. Khi sói vừa tóm được con cừu, bác nông dân nhảy ra từ bụi rậm, nhanh tay tóm lấy gậy và đánh cho sói một trận no đòn, khiến nó hoảng hồn chạy trốn về rừng.
Ngày hôm sau, sói muốn làm rõ mọi chuyện và gọi lợn đến để tính toán việc “đối phó” với Sultan. Sultan không biết phải tìm ai giúp đỡ, đành nhờ cậy đến mèo. Mèo chỉ có ba chân và bước đi rất chậm chạp. Khi cả ba đến điểm hẹn, sói và lợn nhìn thấy dáng vẻ của chó và mèo, lầm tưởng họ mang theo vũ khí, vội vàng bỏ chạy tán loạn.
Sultan và mèo không thấy ai cả, nên tò mò đi theo tiếng động. Thình lình, mèo phát hiện ra một con chuột nhỏ đang chạy. Với bước nhảy nhanh nhẹn, mèo vồ lấy, làm cho lợn kêu lên thất thanh:
– Thủ phạm ở trên cây, chạy thôi!
Sói lúc này cảm thấy thật xấu hổ khi mình đã sợ hãi một cách vô lý. Nó liền đến nói chuyện với Sultan. Họ đã cùng nhau cười cợt về những hiểu lầm và đồng ý trở thành bạn của nhau, tạo nên một mối quan hệ tốt đẹp, bình yên trong khu rừng và trong lòng ngôi làng nhỏ. Cuộc sống từ đó trở đi lại yên bình, đầy hạnh phúc. Mỗi khi nhìn ra ngoài, Sultan biết rằng sự trung thành và tình bạn chân thành sẽ luôn được đền đáp, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com