Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé bên bờ sông trong xanh, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt đung đưa theo làn gió, có một chàng trai tên là An. An là một thanh niên hiền lành, chăm chỉ, luôn luôn giúp đỡ mọi người trong làng. Mái tóc của An đen nhánh như cánh én, đôi mắt anh sáng long lanh như những vì sao giữa bầu trời đêm. Mỗi sáng, anh thức dậy từ sớm, đi ra ngoài, lắng nghe tiếng chim hót và cảm nhận hơi thở của thiên nhiên.
Một ngày nọ, trong khi đang gặt hái lúa, An tình cờ gặp một cô gái xinh đẹp tên là Hạ. Cô có làn da trắng hồng như bông hoa, ánh mắt dịu dàng và nụ cười tỏa nắng, giống như ánh mặt trời ban mai. Hạ đang ngồi bên bờ sông, tắm mình trong ánh nắng vàng, tay cầm một bó hoa nhỏ. An cảm thấy trái tim mình như bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của cô.
Hai người trò chuyện với nhau, và họ nhận ra rằng họ có nhiều điểm chung. Họ cùng yêu thiên nhiên, yêu cái đẹp, và đặc biệt là yêu mùa hè – mùa của những ngày nắng ấm, cũng là mùa hoa phượng nở rực rỡ. Thời gian trôi qua, tình yêu giữa An và Hạ ngày một lớn dần như những bông hoa phượng khoe sắc đỏ thắm, khiến cho mọi người trong làng đều cảm động.
Thế nhưng, một ngày, khi ngọn gió mùa đông lần đầu tiên hắt hiu vào làng, Hạ nhận được tin dữ từ gia đình. Họ đã quyết định chuyển đến một thị trấn xa xôi để tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp hơn. Nghe tin đó, An không thể kìm nén được cảm xúc của mình.
“Hạ ơi, em không thể đi được! Anh yêu em!” An thốt lên, nước mắt tràn đầy khi đứng trước Hạ.
Hạ nhìn anh, đôi mắt cô long lanh như những giọt sương sớm. “An, em cũng rất yêu anh. Nhưng gia đình… em phải đi.”
Họ ôm nhau trong giây phút đau lòng ấy, dưới tán cây phượng đang đua nhau nở rộ, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp nhưng lại đầy tê tái. Thời gian dần trôi qua, Hạ rời xa, còn An quẩn quanh bên những bông phượng, nhớ thương thân hình nhỏ bé của cô gái đã đi.
Mùa hè năm ấy, hoa phượng nở rực rỡ như trái tim của An vẫn muốn chờ đợi. Nhưng những cơn mưa mùa đông nhẹ nhàng ập đến, cây phượng dần mất đi màu sắc, lá rụng xuống, và lòng An cũng chìm trong nỗi buồn. Chàng trai quyết định, mỗi mùa hè sẽ trồng thêm một cây phượng mới, để luôn nhớ về Hạ và tình yêu của họ.
Năm sau, khi hoa phượng nở rộ, An đã trồng ít nhất mười bông phượng, và với chúng anh đã tổ chức một lễ hội nhỏ để tôn vinh tình yêu. Mọi người trong làng đến tham gia, cùng nhau ca hát, nhảy múa dưới bóng cây hoa phượng.
Ngày tháng trôi qua, An vẫn ngày ngày chăm sóc những cây phượng, và chúng ngày càng lớn, trở thành hình ảnh biểu tượng của tình yêu và sự kiên nhẫn. Cuối cùng, vào một ngày hè đầy nắng, Hạ trở về.
“An!” Hạ kêu lên với niềm vui sướng, “Em đã trở lại!”
An chạy đến, ôm thật chặt Hạ. “Em đã về, không đi nữa phải không?”
“Đúng vậy. Anh đã làm cho cuộc sống nơi đây trở nên đẹp hơn với những cây phượng,” cô đáp lại, đôi mắt rực rỡ niềm vui.
Tình yêu bất diệt của An và Hạ lại được nảy nở giữa những cánh phượng đỏ thắm. Mỗi bông phượng lại như một lời nhắc nhở về sự kiên trì, lòng chung thủy và tình yêu không bao giờ phai nhòa.
Từ đó, khi mùa hè đến, hoa phượng nở rộ khắp nơi trong làng, người dân không chỉ thấy vẻ đẹp của hoa mà còn cảm nhận được thông điệp sâu sắc về tình yêu và sự chờ đợi của An dành cho Hạ, để rồi từ đó, họ cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu bất diệt của mình giữa cuộc sống đời thường, góp phần tạo nên vẻ đẹp cho cuộc sống xung quanh.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com