Trong không gian tĩnh mịch của nhà thờ, tiếng khói hương lan tỏa khắp nơi, người trông coi việc tế lễ đứng lặng lẽ sau bàn thờ, lắng nghe tiếng cầu khẩn vang vọng. Ông ta nhẹ nhàng thì thầm, như một câu châm biếm:
– Học nghề ăn trộm, học nghề ăn trộm.
Khi trở về nhà, trái tim ông Jan đượm buồn nhưng cũng đầy hy vọng. Ông bảo con trai:
– Cháu hãy theo học nghề ăn trộm, theo người thầy mà thánh đã định.
Hai cha con bắt đầu cuộc hành trình tìm thầy dạy nghề. Họ đã đi suốt một ngày trời, vượt qua những cánh đồng hoang vu, những rừng cây um tùm, và cuối cùng dừng lại trước một căn nhà nhỏ nằm giữa rừng sâu, nơi có một bà lão đang ngồi trên ghế gỗ với ánh mắt hiền hậu.
Ông Jan cất tiếng hỏi:
– Bà ơi, xin bà cho biết nhà thầy dạy nghề ăn trộm ở đâu?
Bà lão mỉm cười đáp:
– Nghề ấy có thể học tại đây. Con trai tôi cũng là một người tài ba trong nghề.
Ông Jan cảm thấy chút an tâm và động viên con hãy cố gắng theo học, vì đây có thể chính là con đường định mệnh của cháu. Người thầy dạy nghề nhìn ông Jan với ánh mắt nghiêm túc và nói:
– Tôi sẽ rèn cho con ông thành một kẻ lão luyện trong nghề. Một năm sau, ông hãy trở lại. Nếu ông nhận ra con trai, tôi sẽ không lấy tiền, còn nếu không, ông phải trả cho tôi 200 Thaler.
Vậy là ông Jan trở về làng, để con ở lại học nghề. Thời gian trôi qua, mùa màng đổi thay, một năm đã đến mà không mảy may để lại dấu ấn. Ông Jan lại lên đường, đầy trăn trở, lòng không yên khi nghĩ đến việc nhận ra con mình.
Khi đi gần tới nhà thầy dạy nghề, một người tí hon với bộ dáng lạ lẫm xuất hiện, trông có vẻ hiếu kỳ.
– Ông đang lo lắng điều gì mà suy nghĩ mải miết thế? – Người tí hon hỏi.
Ông Jan thở dài:
– Một năm trước, tôi đã cho con đi học nghề ăn trộm. Thầy dạy cháu nói rằng nếu tôi nhận ra cháu thì không phải trả tiền, còn nếu không, tôi sẽ phải trả 200 Thaler. Tôi lo quá, không biết có nhận ra nó không, nếu không thì lấy đâu ra tiền mà trả.
Người tí hon nghiêm túc tặng ông một lời khuyên:
– Hãy mang theo ít bánh mì, khi đến nơi, ông hãy đứng bên cạnh lò sưởi. Trên xà nhà có một chiếc rổ, nếu con chim trong đó thò đầu ra ngoài, thì chính nó là con trai ông.
Khi đến nhà thầy dạy nghề, ông Jan đặt những miếng bánh mì đen vuông vắn trước chiếc rổ. Một con chim nhỏ xinh xắn với bộ lông óng ả thò đầu ra ngoài, làm cho lòng ông vui mừng khôn xiết.
– À, con trai yêu quý, con đang ở đó à? – Ông Jan gọi to, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc.
Con chim vỗ cánh, như thể nói lên nỗi vui mừng của mình. Nhưng thầy dạy nghề lại bực bội nói:
– Chỉ có quỷ mới biết được ông ta là ai.
Đứa con chim nhỏ tiết lộ:
– Cha, chúng ta về nhà thôi.
Và thế là hai cha con cùng nhau trở về. Dọc đường, con trai mới nảy ra ý nghĩ:
– Cha ơi, con có thể biến thành một chú chó săn, cha đem bán chú chó đi, thì chúng ta sẽ có tiền tiêu.
Ông Jan bắt chuyện với một chiếc xe ngựa đang chạy ngang qua và hỏi:
– Này, ông có muốn mua chó không?
Người đánh xe đáp:
– Bao nhiêu tiền?
– Ba mươi Taler.
Người đánh xe ngẫm nghĩ và cuối cùng đồng ý:
– Thôi cũng được, đưa chó đây.
Khi đưa chú chó lên xe, xe vừa đi được một đoạn thì chú chó nhảy phốc ra ngoài, lao thẳng vào rừng, trở về bên ông bố đang ngơ ngác.
Lần sau, đúng ngày hội chợ, con ông lại bảo:
– Hôm nay con sẽ hóa thành một chú ngựa, cha đem ngựa đi bán. Sau khi buôn bán xong xuôi, con sẽ trở lại hình dạng người.
Ông Jan chấp nhận, dắt chú ngựa ra chợ. Ngọc hoàng thất lạc kiều mạn đến, thấy chú ngựa đẹp liền mua lại với giá một trăm Taler.
Người mua mang ngựa về nhà và nhốt vào chuồng. Khi thấy cô gái hầu đi ngang qua, ngựa liền kêu:
– Mở cửa chuồng cho tôi, mở cửa cho tôi, tôi cần bay đi.
Cô hầu gái tò mò mở cửa, và lập tức, chú ngựa biến thành chim sẻ, bay vút lên trời. Chủ nhà, mê mẩn phép thuật, cũng hóa thành chim sẻ và bay theo. Cuộc rượt đuổi không có hồi kết, hai bên chao liệng trên bầu trời.
Chẳng bao lâu sau, ông giám sát nhân giống cũng hóa thành cá bơi lội dưới nước, và người học trò cũng lập tức hóa thành cá để thách thức nhau. Cuối cùng, cả hai hóa thành gà trống và cáo để tiếp tục cuộc thi thách đố. Nỗi cuồng loạn đã làm cho gà sụp đổ.
Câu chuyện nhỏ nhắn như một bài học về cuộc sống, một điều nhắc nhở rằng nhân nghĩa và tình yêu gia đình mới là thứ quý giá nhất mà mỗi người cần giữ gìn. Giữa muôn vàn gam màu của cuộc sống, sự tỏa sáng của tình cha con sẽ luôn dẫn dắt ta đi tới những vùng đất hạnh phúc hơn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com