
Ngày xưa, ở một vùng núi xa xôi, có hai anh em sống chung trong một ngôi nhà nhỏ. Dù cùng là huyết thống nhưng hai anh em lại sở hữu những tính cách đối lập hoàn toàn. Anh cả là một người tham lam, luôn gắt gỏng, trong khi em út, tuy thật thà chất phác nhưng lại có phần ngốc nghếch và dễ tổn thương. Cuộc sống của họ mãi mãi chìm trong cảnh nghèo khó, bởi không chỉ vật chất thiếu thốn mà lòng người cũng cách xa nhau.
Mỗi khi đi làm xa về, anh cả thường lén lút vào nhà của em lúc em không có nhà, lục lọi hết mọi thứ để mang về chất đống ở gác của mình. Khi trở về, những món đồ đó lại khiến em út câm nín, chỉ biết ngồi khóc thầm cho số phận hẩm hiu của mình. Nếu có lần hỏi anh về những món đồ mất tích, em út lập tức lãnh trọn những lời mắng mỏ, khiến cho tim em càng thêm đau đớn.
Rồi có một ngày, Giàng, vị thần tối cao trên những tầng mây, tình cờ nghe thấy tiếng kèn buồn bã từ dưới trần gian vọng lên. Ngài quay sang hỏi con gái:
“Tiếng kèn vang vọng đó, sao nghe như tiếng một con thú đau khổ vậy? Con hãy đi xuống xem thử đi.”
Con gái Giàng theo làn gió trắng bay xuống trái đất. Đến nơi, cô nàng biến thành một thiếu nữ xinh đẹp, với làn da như ánh trăng và ánh mắt dịu dàng. Cô gọi lớn:
“Chàng trai ơi, cho tôi xin một chút lửa để châm thuốc nhé!”
Thật bất ngờ, chàng trai út sợ hãi không dám tiếp đón, vội vã tắt lửa trong bếp. Anh đáp:
“Nhà tôi chỉ có mình tôi, không dám tiếp khách gái.”
Nhưng bất chấp sự từ chối, cô gái xinh đẹp vẫn quyết leo lên sàn ngồi bên bếp lửa. Không thể đuổi cô đi, chàng trai út hoảng loạn chạy ra khỏi nhà, để lại cô một mình.
Khi chàng trai đã đi xa, cô gái nhanh chóng khám phá mọi ngóc ngách trong nhà nhưng chỉ tìm thấy một chiếc khố rách, vài bắp ngô hỏng và một chiếc nồi sứt mẻ. Tối hôm đó, cô trở về trời và thuật lại với Giàng rằng:
“Cha ơi! Gió thổi vào nơi ở của chàng trai đó, chỉ thấy tro tàn và bồ hóng. Của cải của anh ta chỉ là một con gà trống ốm yếu. Anh ấy sống một mình, buồn hơn cả tiếng kèn buồn.”
Giàng nghe xong bèn trầm ngâm:
“Có cách nào để giúp cậu ta không nhỉ?”
Cô gái suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Con có thể đưa tiếng cười về thay cho những điệu buồn của cậu ấy.”
Nghe vậy, Giàng gật đầu đồng ý và bảo cô đi tìm chàng trai, hy vọng có thể mang lại chút niềm vui cho cuộc sống của cậu ta.
Ngày hôm sau, cô gái lại vội vã xuống đầu ngọn gió, đến nơi chàng trai sống.
Khi chàng trai đi làm ruộng xa, cô đã nhanh chóng dọn dẹp nhà cửa, mang nước về đầy bầu, và nướng những bắp ngô thơm lừng để chờ đợi anh. Khi chàng trai về, thấy mọi thứ quang sạch và thơm tho, anh cảm thấy lạ lẫm. Nhưng khi anh nhìn thấy đôi mắt rực sáng của cô gái, anh càng ngượng ngùng hơn.
Cô gái bước ra, nở nụ cười rạng rỡ, nói:
“Tôi đến đây để giúp anh, cha tôi đã thấy những khó khăn của anh và muốn tôi giúp đỡ.”
Chàng trai bối rối đáp:
“Nhưng tôi không có của cải gì để mời cô!”
“Không sao. Tôi sẽ đi hái trái và vui vẻ cùng anh,” cô gái nói với ánh mắt lấp lánh.
Cứ thế, tình bạn giữa họ dần nảy nở, không lâu sau cô gái thổ lộ rằng cha mẹ muốn họ kết hôn. Chàng trai lúc đầu không tin vào tai mình và không biết nói gì, nhưng với sự chân thành của cô, anh cuối cùng đồng ý.
Một buổi sáng, cô gái đề nghị:
“Chúng ta hãy về nhà cha mẹ tôi xin phép làm lễ kết hôn. Anh cầm tay tôi mà đi nhé!”
Chàng trai vừa nắm tay vợ vừa cảm nhận cơ thể mình dường như nhẹ bẫng, họ bay lên trời cao, nơi Giàng đang chờ đón. Tại đây, Giàng đã tổ chức lễ cưới cho họ, thậm chí còn cho họ những món quà quý giá để bắt đầu cuộc sống mới.
Trải qua nhiều tháng, tình yêu của họ ngày càng thăng hoa, nhưng rồi tình huống trớ trêu cũng ập đến. Người anh cả, khi thấy em út và cô dâu sống trong sung túc, đã không thể kiềm chế lòng tham. Anh ta lại tìm cách lên trời và từ chối lắng nghe lời dạy của Giàng, chỉ muốn có được giàu sang.
Nhưng cuối cùng, vì sự tham lam đó, anh đã phải trả giá đắt. Giàng nổi giận và đuổi anh về với ánh lửa của cuộc đời, biến anh thành chim Thù Thì cất tiếng khóc vang vọng giữa đêm khuya. Chim Thù Thì không bao giờ dám bay lên trời cao hay ghé thăm cảnh vật xung quanh nữa, chỉ lang thang trong đêm tối, tiếc nuối cho quyết định sai lầm của mình.
Chính vì vậy, từ đó về sau, khi nghe tiếng chim Thù Thì, mọi người đều hiểu rằng đó chính là tiếng lòng đầy cay đắng của kẻ tham lam, mà bài học mà nó để lại chính là: “Cuộc sống không chỉ đơn giản là những đồng tiền hay của cải, mà quan trọng hơn cả là tình cảm, sự đồng thuận và lòng chân thành.”
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.