Ngày xửa ngày xưa, dưới bóng cây sồi lớn rợp mát, có một con cú già sống ẩn mình. Bộ lông của nó đã chuyển sang màu xám bạc, đôi mắt sáng rực như ánh sao vào đêm tối. Mỗi ngày, cú già thường thức dậy từ rất sớm, khi ánh nắng đầu tiên vừa mới le lói sau những tán lá. Nó phóng tầm nhìn ra xa, chăm chú quan sát thế giới quanh mình.
Bên dưới, khu rừng rậm rạp đầy âm thanh vui tươi của chim chóc và sự hối hả của những sinh vật nhỏ bé. Trong khi cú già lắng nghe, nó nhận ra cảnh tượng một cậu bé đang cười tươi rói, hăng hái giúp ông lão mang một chiếc túi nặng trĩu. Làn gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng cười trong trẻo của cô bé đang nhún nhảy bên mẹ, tuy nhiên khuôn mặt cô lại mang theo nét khó chịu. Bao nhiêu điều thú vị trôi dạt giữa muôn màu sắc của cuộc sống, nhưng cú già vẫn chọn im lặng, như một người học trò chăm chú lắng nghe.
Thời gian trôi qua, cú già cảm thấy bản thân ngày một khôn ngoan hơn. Nó ít nói hơn, nhưng thính giác lại trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Một buổi chiều nọ, khi ánh nắng vàng dịu dàng xuyên qua những tán lá, cú già nghe thấy một người phụ nữ thốt lên trong sự ngỡ ngàng:
“Một con voi vừa nhảy qua hàng rào! Thật là kỳ diệu!”
Và một ngày khác, giọng nói của một người đàn ông vang lên trong gió:
“Tôi là người hoàn hảo, chưa bao giờ mắc sai lầm.”
Cú già lắng nghe từng âm thanh, từng câu chuyện và những tiếng xì xào của thế giới xung quanh. Mỗi ngày trôi qua, những lời nói dường như trở thành những bài học quý giá đối với nó. Khả năng lắng nghe giúp cú già nắm bắt từng biến chuyển nhỏ, và dần dần, nó trở thành một nhân vật nổi tiếng trong khu rừng vì sự khôn ngoan.
Khi những cư dân trong rừng gặp khó khăn hay cần lời khuyên, họ thường tìm đến cú già. Cú đã không chỉ đơn thuần quan sát mà còn thấu hiểu những tâm tư đầy cảm xúc của mọi loài. Một hôm, cậu bé hôm trước, bây giờ đã lớn, thở dài khi đối mặt với một quyết định khó khăn.
“Cú ơi, con không biết phải làm gì. Gia đình con cần con nhưng việc học lại rất quan trọng. Con cần làm sao để không phụ lòng mọi người?”
Cú già nhẹ nhàng nhắm mắt lại, như muốn tập trung vào suy nghĩ. Cuối cùng, nó mở miệng, âm thanh phát ra từ sâu trong lồng ngực của nó:
“Để làm điều đúng đắn, đôi khi con cần phải lắng nghe cả trái tim mình. Hãy tìm kiếm sự cân bằng giữa những điều con yêu và trách nhiệm của mình. Con có thể tìm ra cách nếu con học cách lắng nghe bản thân.”
Cậu bé gật đầu, ánh mắt sáng lên như vừa tìm thấy được ánh sáng trong bóng tối. Bài học từ cú già không chỉ đơn giản là về việc nói hay nghe, mà còn về việc hiểu rằng mỗi người đều có một câu chuyện riêng cần phải lắng nghe.
Khi cuốn sách cuộc sống tiếp tục được lật, cú già ngồi đó, tự hào vì đã truyền đạt được nhiều bài học quý giá. Thế gian rộng lớn với nhiều màu sắc và âm thanh, và đôi khi, cái quý giá nhất chính là khả năng lắng nghe một cách chân thành. Bài học này, cú già truyền tải cho mọi người, như một viên ngọc quý trong kho tàng tri thức của cuộc sống.
Câu chuyện này gửi gắm một thông điệp quan trọng: Trong xã hội hối hả ngày nay, đôi khi điều chúng ta cần chính là lắng nghe nhiều hơn, bởi vì chỉ khi lắng nghe, chúng ta mới có thể học hỏi và thấu hiểu những điều quý giá trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.