Tên cầm đầu thị thần và đám hoạn quan trong phủ chúa luôn dành sự ghét bỏ cho Quỳnh, một chàng trai thông minh và khéo léo. Ngày nọ, không chịu nổi sự châm chọc và coi thường, bọn đầu gấu này bàn bạc để tìm cách hãm hại Quỳnh. Chúng nghĩ ra một trò chơi quái đản: chọi gà. Chúng nuôi rất nhiều con gà nòi danh tiếng, trông vô cùng oai vệ, được đưa đi thi đấu khắp nơi và đã từng giành giải thưởng ở nhiều cuộc chiến. Ban đầu, Quỳnh tỏ ra không mặn mà, từ chối lời mời tham gia. Nhưng sau nhiều lần bị dụ dỗ, Quỳnh khẽ thở dài, rồi đáp:
“Thôi được, ta sẽ chọi.”
Đám hoạn quan vui vẻ trở về, chuẩn bị cho những ngày tập luyện cho gà của mình, còn sức mạnh của chúng được tăng cường với thuốc và thức ăn bổ dưỡng. Chúng thậm chí còn nài nỉ để chúa tham dự cuộc vui, khiến mọi người cảm thấy hứng khởi.
Sáng hôm ấy, giữa sân nhà Trạng, không khí trở nên nhộn nhịp, đông đảo quan văn, quan võ cũng như người dân đổ về xem. Sới chọi được mở toang cho ánh nắng tràn vào, tạo nên bầu không khí hưng phấn và hồi hộp đến khó tả.
Sau ba tiếng trống vang lên, cả hai bên đều thả gà ra sới. Con gà của bọn quan thị nổi bật với bộ lông rực rỡ và cơ bắp cuồn cuộn. Da nó trần trụi, đỏ au, đôi mắt lấp lánh như lửa, và chiếc mỏ thì quặp xuống, trông vô cùng ghê gớm. Khi nó nhảy lên và giương cánh, bụi cát văng lên mù mịt.
Ngược lại, khi nhìn thấy gà của Quỳnh, khán giả không thể kìm được những tiếng cười. Nó chẳng khác gì một con gà bình thường, không có bất kỳ nét gì đặc biệt. Thậm chí, sự yếu ớt của nó khiến người ta liên tưởng tới một chú gà thiến, không ai nghĩ rằng nó có thể đối đầu với một chiến binh dũng mãnh.
Cuộc chiến bắt đầu. Gà của Quỳnh không hề tỏ ra sợ hãi, bỗng nhảy xổ vào mổ vào đầu đối phương, tạo nên một khoảnh khắc bất ngờ. Những người ủng hộ Quỳnh không khỏi phấn khích, vỗ tay và cổ vũ. Tuy nhiên, chỉ sau một khoảnh khắc, con gà chiến của đối thủ đã đâm cựa vào con gà của Quỳnh, làm nó nằm gục xuống đất, nguy kịch. Không khí trở nên ngợp ngạt, sự hoan hỉ của kẻ chiến thắng vang vọng khắp sân.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, một tên hoạn quan không từ chối sự khiêu khích, thách thức Quỳnh:
“Thế mà có kẻ dám tin gà của Trạng từng chiến thắng đối thủ chẳng kém gì! Thực ra chỉ toàn là những lời dối trá!”
Quỳnh, với vẻ mặt điềm tĩnh, khẽ đáp:
“Quá đúng. Trước đây gà của tôi quả thật rất mạnh mẽ, nhưng giờ đây nó đã không còn được như xưa nữa.”
Những lời nói này khiến cho lũ người kia phải sững sờ, nhận ra rằng họ đã bị Quỳnh đánh lừa một cách tinh vi. Thay vì phải chịu đựng thêm sự nhục nhã, chúng vội vã tìm cách tháo chạy. Dẫu vậy, Quỳnh vẫn không dễ dãi, tiếp tục ôm gà đã thua, nhỏ nước mắt lấp lánh:
“Ôi, gà ơi! Ta đã từng muốn mày trở thành một chiến binh lừng lẫy, nhưng chỉ vì mày không nghe lời, nên giờ đành chấp nhận thất bại. Mày đã phải chịu đựng muôn vàn bất hạnh, nhưng ta tiếc nuối chỉ vì tốn công nuôi mày mà thôi!”
Giọng nói của Quỳnh đau thương như vang vọng khắp bầu trời, khiến cho cả bọn quan lại phải cúi đầu. Cảnh tượng ấy, dù bi thương, cũng ẩn chứa một bài học lớn lao về sự kiêu ngạo và sự hiểu biết. Mỗi tiếng khóc của Quỳnh lặp lại như một lời nhắc nhở cho người đời về việc không nên coi thường kẻ khác, cũng như đặt niềm tin vào những điều mà mình chưa chân thật tận cõi lòng.
Tiếng khóc của Quỳnh dập dồn, như một làn sóng chạm đến trái tim của tất cả những ai hiện diện, làm cho không một ai có thể quên được bài học quý giá mà chàng trai này đã trao cho họ, mặc dù chẳng ai từng nể phục và nghĩ rằng Quỳnh có thể làm gì. Thế giới này, đôi khi, chỉ cần một trái tim kiên trung và một chút khéo léo, cũng đủ để đối đầu với những thế lực hùng mạnh nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.