Lần ấy, trong một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, nhà vua dũng mãnh cưỡi ngựa đi săn trong một khu rừng hoang vu rộng lớn, nơi những cây cổ thụ vươn cao tỏa bóng mát. Mùi hương của đất ẩm và tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng lá xào xạc mang lại cảm giác thanh bình. Mải mê đuổi theo một con thú rừng nhanh nhẹn, nhà vua quên mất thời gian, và khi ánh sáng cuối cùng của mặt trời tắt dần, ông mới nhận ra mình đã lạc lối.
Bầu không khí nơi rừng sâu trở nên u ám, những bóng cây lớn như những gã khổng lồ chực chờ bủa vây. Đang bối rối, thì từ trong bóng tối, một bà lão với mái tóc bạc trắng và đôi mắt lấp lánh như sao xuất hiện. Bà bước đi khập khiễng nhưng có một sức mạnh kỳ lạ. Nhà vua hướng mắt về phía bà và hỏi:
– Bà cụ ơi, bà có thể chỉ cho tôi lối ra khỏi rừng không?
Bà lão đáp, giọng nói như tiếng thì thầm của rừng:
– Tâu bệ hạ, tôi có thể chỉ đường. Nhưng có một điều kiện cần phải thực hiện. Nếu không, bệ hạ sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi mãi.
Nhà vua, lo sợ trước cảnh u ám của khu rừng, vội vã hỏi:
– Điều kiện đó là gì?
– Tôi có một con gái xinh đẹp như ánh bình minh, xứng đáng trở thành người hoàng hậu. Nếu bệ hạ đồng ý chọn nàng làm vợ, tôi sẽ dẫn bệ hạ ra khỏi nơi này.
Trong tâm trạng hoang mang cùng với nỗi sợ hãi lớp lớp dồn nén, vua đã đồng ý. Bà lão đưa ông đến căn nhà đơn sơ của mình, nơi con gái bà đang đứng bên bếp lửa, ánh sáng từ ngọn lửa nhảy múa trên gương mặt cô, tạo nên vẻ đẹp huyền bí. Nhưng trong lòng nhà vua, dù cô vẫn đẹp rạng ngời, ông vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Sau khi cưới cô gái và trở về hoàng cung, vua không thể quên được vợ cũ, hoàng hậu, người đã sinh hạ cho ông bảy đứa con: sáu trai và một gái. Tình yêu của vua đối với những đứa con không thể lay chuyển. Để bảo vệ chúng khỏi sự ghen ghét của người dì ghẻ mới, vua đã quyết định đưa những đứa trẻ đến một lâu đài ẩn sâu trong rừng, nơi mà không ai có thể dễ dàng tìm ra.
Bà lão phù thủy đã tặng nhà vua một cuộn chỉ phép thuật, giúp ông tìm đường đến các con mỗi khi ông muốn thăm chúng. Nhưng sự vắng mặt của vua đã khiến bà hoàng hậu trẻ tuổi cảm thấy nghi ngờ. Tò mò và ghen tị, mụ đã gửi người theo dõi hành tung của vua và nhanh chóng khám phá ra bí mật về cuộn chỉ phép.
Sau khi lén lút tìm thấy cuộn chỉ, mụ ghê gớm đã tự tay may những chiếc áo lụa trắng và áp dụng bùa phép độc ác vào chúng. Một ngày, khi vua ra ngoài đi săn, mụ lén lút vào rừng và khi nhìn thấy bọn trẻ đang chơi đùa, mụ đã ném lên mỗi đứa một chiếc áo lụa trắng. Ngay lập tức, các con của vua hóa thành những thiên nga xinh đẹp, bay lên bầu trời và biến mất.
Khi vua quay lại lâu đài và không thấy các con mình, ông cảm thấy một nỗi bất an bao trùm. Con gái bà hoàng hậu xinh đẹp, cô đã ở lại, ôm nỗi cô đơn trong lòng, thổn thức kể cho vua nghe chuyện gì đã xảy ra.
– Cha ơi, các anh con đã bị mụ dì ghẻ biến thành thiên nga và bay đi.
Nghe tin này, lòng vua trĩu nặng. Ông không thể tin được rằng hoàng hậu của mình lại có thể làm những chuyện tàn nhẫn như vậy.
Dù lo lắng, vua vẫn quyết định đưa con gái về hoàng cung để bảo vệ nàng. Nhưng cô đã đề nghị ở lại lâu đài, nơi cô có thể trải lòng và tính toán kế hoạch cứu các anh chị mình.
Khi màn đêm buông xuống, cô lén lút rời khỏi lâu đài, đi vào lòng rừng tối tăm rộng lớn. Đêm không sao, bầu không khí tĩnh lặng như đang che chở cho cô. Đi mãi, cô đến một căn lều nhỏ, nơi có sáu chiếc giường ngủ không ai dám đụng vào. Cô không dám nằm lên giường, thay vào đó, cô chui dưới gầm giường, muốn tá túc qua đêm.
Khi mặt trời sắp lặng, sáu con thiên nga bay vào, những chiếc lông rơi xuống nền nhà, và cô nhận ra được các anh chị của mình. Họ rất mừng khi gặp lại em gái, nhưng không lâu sau, nỗi lo lắng tràn ngập khi họ nói:
– Em không thể ở đây! Đây là nơi nguy hiểm. Bọn cướp sẽ không tha cho em đâu.
Em gái van nài:
– Các anh có thể che chở cho em không?
Các anh trả lời:
– Chúng ta không có cách nào khác. Mỗi đêm chúng ta chỉ có thể trở thành con người trong mười lăm phút. Và nếu em nói hoặc cười trong thời gian sáu năm này, mọi thứ sẽ hỏng.
Khi vừa dứt lời, thời gian đã hết, các anh lại biến thành thiên nga, bay lượn qua cửa sổ. Em gái quyết tâm cứu các anh bất chấp mọi hiểm nguy, cô quyết định rời khỏi chiếc lều hoang.
Dưới ánh trăng, qua những cây cổ thụ, cô hái hoa thủy cúc và một lòng may những chiếc áo cho các anh. Ngày tháng trôi qua, giàu sâu trong nỗi đau buồn nhưng quyết tâm của cô không bao giờ lay chuyển.
Một hôm nọ, một vị vua đi săn vô tình thấy cô ngồi trên cây. Nhìn vẻ đẹp của cô, vua muốn gọi nhưng cô vẫn im lặng. Dù mời gọi thế nào, cô cũng không đáp tiếng. Cuối cùng, các thợ săn trèo lên cây đưa cô xuống. Vua ngạc nhiên trước nhan sắc của cô và quyết định đưa cô về hoàng cung, nơi cô được mặc áo quý giá.
Dù được chăm sóc tốt, cô vẫn không nói một lời. Ngày tháng trôi qua, nhà vua yêu thương cô tha thiết, nhưng sự độc ác của bà mẹ ghẻ không ngừng đeo bám. Bà ta đã làm rối ren cuộc đời cô, khiến mọi người nghi ngờ.
Dù trải qua nhiều thử thách, song hoàng hậu vẫn ở yên như một bức tranh đẹp giữa cuộc đời đầy sóng gió. Đến khi cái thúc giục nhẹ nhàng của định mệnh đến gần, bà mẹ ghẻ đã dựng lên một âm mưu giống như năm lần trước, dẫn đến một phiên tòa, nơi hoàng hậu bị kết án.
Nhưng đúng vào ngày định mệnh đó, khi ngọn lửa hừng hực đang dần bao trùm lấy cô, sáu con thiên nga bay tới. Với chiếc áo cuối cùng, cô biết mình sẽ được cứu. Áo vừa chạm vào cánh thiên nga, ngay lập tức, chúng biến thành những chàng trai trẻ, đẹp đẽ và vui vẻ, chỉ còn em út vẫn mang một đuôi thiên nga.
Sự hiện diện của các anh đã cứu cô khỏi những oan khuất, và còn khẳng định lại tình cảm giữa họ. Đến khi mụ dì ghẻ độc ác bị trừng phạt phải đền tội, hoàng hậu và nhà vua, cùng sáu anh em, đã sống một đời hạnh phúc, hòa mình vào thiên nhiên như hồn gió, nhẹ nhàng và thanh tịnh.
Cuối cùng, bài học về tình yêu thương gia đình và lòng quyết tâm không bao giờ bỏ cuộc đã được truyền lại cho muôn đời sau, như ánh mặt trời dịu dàng xua tan bóng tối của rừng sâu.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com